Y ĐỨC LÀ GÌ ? Y ĐỨC LÀ CHẨN ĐOÁN ĐÚNG VÀ ĐIỀU TRỊ TỐT CHO BỆNH NHÂN

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2008

Tiếc nuối ( CTCH Y3 )

Tính viết ngay sau khi thi xong chấn thương chỉnh hình lâm sàng.Nhưng thi xong, thì bị cái hội chứng sau thi, không làm được gì hết.Không giống như lần đi nội, đi ngoại, sau khi kết thúc có rất nhiều điều để viết,cảm xúc dâng trào.Đi xong CTCH giống như là được giải thoát, cái chính là không thích học, và lúc đi học cũng không cố gắng, không bám sát lâm sàng……..có nhiều cái không xuất hiện trong đầu của mình ngay từ lúc bắt đầu học, cho nên cũng kh biết viết gì.
Không thích học,vì một phần mình không thích đi bệnh viện bên đó, tạo áp lực quá, chưa dạy mà đã đề cập đến vấn đề thi cử, mình không thích kiểu này chút nào; không thích kiểu bắt ép học, cũng chưa có bộ môn nào giáo trình học lại lung tung như vậy. Muốn kiếm đúng tài liệu để học cũng không có.
Buồn, lần đầu tiên trong cái năm học này, mình phí phạm thời gian đi lâm sàng nhiều như vậy.Ở những môn khác trước khi đi mình luôn đề ra mục tiêu, và hoàn thành ít nhất cũng được 80%-90%.Vậy mà lần này…..không muốn nhắc tới nữa, thấy có lỗi với bản thân mình quá.Sáng chạy lên bv, không ngồi 8 với y5 thì cũng lấy sách ra học lý thuyết để thi ở trường.
Từ lúc xảy ra chuyện không vui đến h, thì điều làm mình thấy hạnh phúc và vui vẻ là mỗi sáng đến bv, gặp bệnh nhân, hỏi bệnh khám bệnh, đưa ra được một cái chẩn đoán của riêng mình, (đúng hay sai cũng không sao,mình đang học mà), hoặc là chạy lăng xăng trong bệnh viện đi tìm hiểu những cái mình không biết, không thì bám theo các bác.vậy mà lúc đi học ctch thì tất cả những chuyện đó không xảy ra. Now, thấy tiếc, thật ra có nhiều cái để học, chính mình cũng biết điều đó, nhưng không hiểu sao lúc đi ctch thì mình chẳng muốn làm gì, chẳng muốn học, không có mục tiêu để hướng tới, không hiểu sao mất đi sự hứng thú đối với bệnh viện thường có trong con người mình.Lúc đó thấy mệt mỏi, chỉ muốn được nghỉ.
….tất cả là do mình, mình đang hướng tới một cái mà khả năng của mình có hạn.Suốt ngày nghĩ tới điều đó, suốt ngày phấn đấu và cố gắng để đạt được điều đó.Cứ nghĩ mình không bị stress, và chỉ làm những gì mình thích, nhưng thật ra mình đang ép mình làm quá sức nên bắt đầu thấy đuối, đang sợ tuốt dốc, đang sợ những gì còn lại của năm học này làm sụp đổ hết những cố gắng của mình từ đầu năm đến h.Chỉ còn một chút xíu nữa thui là làm được điều mình muốn làm, nhưng sợ mình làm không được, vẫn đang cố gắng nhưng cảm thấy mình không còn được như hồi đầu năm học.Không giải thích được tại sao.
vật nhẹ mà suốt ngày cứ mang theo thì cũng thấy mỏi.

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2008

Chút lắng đọng ( Thực Tập Cộng Đồng Y3 )

Sau khi tham gia cái buổi nói chuyện mà bà chị đáng ghét ấy gọi là tập huấn, của bà chị không có khả năng diễn đạt và kh biết đang nói gì, thì thật sự rất ghét cái vụ đi thực tập cộng đồng, thật sự không thích cái vụ này chút nào, chỉ thấy mất thời gian, mệt mỏi vì khói bụi và nắng, và sẽ phải gặp những người nói thì nhiều mà chả giúp được gì như bà chị cán bộ giảng của bộ môn y tế cộng đồng.
Sau khi tiếp xúc với chị trạm trưởng và biết về hoạt động của trạm y tế thì suy nghĩ đã khác rất nhiều, thấy quý những người làm công tác sức khoẻ cộng đồng( trừ bà chị nói năng lung tung trong buổi tập huấn); thấy được tầm quan trọng của môn sức khoè cộng đồng( nếu chỉ ở trường nghe thấy cô thuyết giáo thì chẳng bao giờ mình thích cái môn- sẽ càng không thích khi gặp phải bà chị hung dữ nói nhiều mà toàn nói sai, làm rối tung lên).
Đi cộng đồng được 3 ngày rùi, mỗi ngày biết thêm một điều mới, ( những điều học được sẽ viết trong một entry khác ngay sau khi kết thúc đợt thực tập.)
Ngày hôm nay, đi điều tra hộ gia đình, mình nhận thấy kiến thức của người dân về bệnh xã hội, về bệnh thông thường không nhiều( gần như là không có kiến thức), vì nhiều lý do, họ bận rộn với công việc mưu sinh từ sáng đến tối, họ không có đủ điều kiện để được tiếp cận với kiến thức; họ ngại ngùng khi nói về những vấn đề nhạy cảm của sức khoẻ….các chương trình y tế quốc gia, những buổi tuyên truyền vận động chưa thật sự hiệu quả.
Hôm nay, gặp một gia đình thật đáng thương, mình vô tình biết được câu chuyện của gia đình họ.Lúc nghe xong câu chuyện ấy, vừa xót xa, vừa giận những con người ấy. Đó là gia đình của một đại tá về hưu, một gia đình giàu có và gia giáo,(qua cái cách nói chuyện của ông bà chủ nhà và căn nhà of họ mình nghĩ vậy); nhưng đó cũng là một gia đình đầy bất hạnh.Bước vào nhà, thấy hai bàn thờ còn mới, mình đoán ra dc là mới mất( có kinh nghiệm mà); người con trai lớn và người con dâu nhỏ mới mất được vài ngày, cả hai chết vì bệnh AIDS.Người em và người chị dâu lớn cũng bị nhiễm HIV, trong nhà còn một đứa trẻ, mình cầu mong nó không bị sao hết.Xót xa cho người làm cha làm mẹ phải nhìn những đứa con của mình chết dần dần, thấy giận những người đó vì họ kh biết cách dạy con, thấy giận những người làm con vì họ không biết quý trọng cuộc sống này, chỉ biết ăn chơi tụ tập hút chích, thấy tội nghiệp và xót xa cho đứa bé chưa tròn hai tuổi- mong là may mắn sẽ đến với cậu bé ấy.Rời khỏi gia đình nhà đó, thí gặp phải một gia đình kém may mắn.Mới chào chủ nhà, giơi thiệu lý do vì sao mình đến gặp họ thì bị hỏi ngay một câu :” thế cái chương trình các anh chị đang làm có giúp con tui hết bệnh ung thư kh, hay chỉ hỏi vậy rùi để báo cáo hàng năm?” thật sự bị shock khi nghe câu hỏi đó.Tính chào bỏ đi rùi, nhưng quyết định ở lại điều tra tiếp, cảm thấy bà cụ ấy cần có người lắng nghe và trút bầu tâm sự.Hỏi một hồi, mới biết con dâu của bà cụ bị ung thư phổi, di căn nhiều cơ quan khác rùi, bác sĩ bệnh viện ung bướu đã chê và trả về nhà, cô ấy còn khá trẻ.Nếu người phụ nữ ấy mất đi thì sẽ có hai đứa trẻ mồ côi mẹ, bất chợt nghĩ đến bố- mình cũng là một đứa mồ côi cha mà.Thấy buồn, buồn cho chính mình và buồn cho gia đình ấy.Mình thấy thương hai đứa bé ấy quá, hàng ngày phải nhìn thấy người sinh ra mình đau đớn, làm sao thoát khỏi nỗi ám ảnh ấy.Ngay cả mình, một đứa hơn 20 rùi, mà vẫn chưa thoát khỏi cái chết của bố- h đây nói vẫn là nỗi ám ảnh của mình Kh hiểu sao lúc đó, tự nhiên mình lại thấy cần phải cám ơn bố, vì bố không để mình thấy được bố đau đớn thế nào.Nếu mình ở vào trong hoàn cảnh của hai nhóc đó, chắc là mình bỏ học y từ lâu rùi quá.Mình mong có kì tích xảy ra(đã thấy kì tích xảy ra một lần ở khoa huyết học bv CR rùi).
Hôm nay kh biết có phải ngày xui không, đi điều tra không gặp trở ngại gì nhiều, nhưng toàn thấy những cảnh thương tâm. Đây là lần thứ mấy mình biết những hoàn cảnh đáng thương như vậy rùi nhỉ. Đi bệnh viện cũng vậy, các bạn của mình ít khi biết được hoàn cảnh của bệnh nhân, và cũng ít gặp những chuyện thương tâm.Còn mình, thì lúc nào cũng được nghe bệnh nhân kể, ngay cả đợt thực tập cộng đồng tưởng là sẽ khác( nghe mọi người đi trước nói chủ yếu là đi chơi) ai ngờ cũng vậy. Đứa bạn nói nhìn mặt mình rất đáng tin, nên người khác dễ dàng tâm sự với mình.Uh, làm mình thấy sợ điều đó, sinh ra vốn đã đa sầu đa cảm vậy mà mỗi lần bước chân ra ngoài cuộc sống không gặp chuyện buồn thì cũng vô tình nghe, thấy về số phận bbi đát của một ai đó( không phải là người nhiều chuyện mà đã vậy, nếu có máu tám trong người kh biết thế nào nữa đây); cho nên lúc nào mình cũng suy nghĩ nhiều, đôi lúc nghĩ những chuyện không phải của mình( cũng may chưa hẳn là người nhiệt tình, chứ không làm kẻ vác tù và,ăn cơm nhà lo chuyện hàng tổng);nói vậy thui, đôi lúc muốn mình làm được một đềiu gì đó cho những người mình đã gặp, nhưng thấy khó quá. Điều duy nhất mình làm được cho họ là hỏi thăm là an ủi và động viên.(uh, lời nói suống thì giúp ích được gì nhỉ).
Hai tuần cho đợt thực tập có lẽ mình vẫn chưa thể hiểu hết vai trò to lớn của sức khoẻ cộng đồng đối với xã hội, nhưng nhận thức của mình về những điều đó sẽ thay đổi theo một chiều hướng tốt.
PS: cám ơn những hộ gia đình mình đã và đang điều tra, nói chuyện với họ, tiếp xúc với những người dân khác nhau nhiều về học vấn, giúp mình có cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc sống này.

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2008

Người Thầy đầu tiên - Bài học thứ 2 ( Y3 )

Lần trước có nói entry sau sẽ viết về các bác sĩ dưới cấp cứu, nhưng entry đó tạm thời gác( vì nhiều lý do, viết now có lẽ sẽ kh khách quan trong nhận xét và đánh giá).
Tối thứ năm vừa rùi,gặp một bệnh nhân………..
Sẽ kh quên được hình ảnh của một cậu bé 19 tuổi bị lupus ban đỏ và đã biến chứng đa tạng( hiện h chỉ có gan là chưa bị ảnh hưởng).Trên người em , toàn là dây và dây nối từ người em ra máy chạy thận nhân tạo.Khi mình đến gần em, em bỏ mặt nạ oxy ra nói chuyện với mình.Lúc mình hỏi em bệnh gì,em kể cho mình nghe bệnh của em, tiến triển của bệnh một cách chi tiết và rõ ràng, em hiểu bệnh của em còn hơn những người đang đi học như mình, rất thuộc bài. Điều đó kh làm mình thấy lạ, điều làm mình thấy ngạc nhiên là cái cách em nói về bệnh của mình, kh chút sợ hãi, kh chút buồn rầu và đón nhận những gì mà bệnh tật mang đến một cách bình thản.Không phải người bệnh nào cũng làm được điều đó.
Em là người đầu tiên mà mình thấy - đón nhận cái chết như thể đón nhận sự sống.Dường như em học được cái gọi là "chấp nhận"( một từ dường như xa xỉ đối với thế hệ 8x,9x now), và không ngừng hi vọng một điều tốt đẹp cho bản thân mình.
Em là cậu bé dũng cảm.

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2008

Đêm và Nó

Dạo này có sở thích , nhìn ra ngoài cửa sổ lúc nửa đêm và cafe vào h đó.Có lẽ vì h đó , kh gian xung quanh mình thật tĩnh lặng và một chút cafe làm tinh thần mình hưng phấn, mình có thể ngồi đó mà nghĩ đến những điều mình đã và đang gặp kh chút vội vàng.Suy nghĩ, kh thi cử nên cũng có nhiều thời gian để nghĩ ngợi một chút cho những bước đi sắp tới của mình.Hiện h mình chỉ bận tâm đến chuyện học và sự nghiệp sau àny của mình, lúc này nghĩ đến những chuyện đó kh còn là quá sớm mà dường như là đã trễ rùi.A nh y5 nói mình em phải cố gắng lên , tranh thủ now, để những năm sau kh phải cực khổ.Ok, những gì anh nói cũng là những gì mình muốn làm , nhưng tiếc một điều là năng lực có hạn.Chắc phải cày suốt đến lúc ra trường quá.Ra trường rùi tính tiếp.
Một tuần học dưới cấp cứu, đuối quá, học để không trở thành một kẻ giết người thật khó, nỗ lực và cố gắng chưa đủ, mà phải có năng lực nữa. Đi cả tuần nay, kh hiểu sao vẫn có chút gì xa lạ xuất hiện, một chút gì đó làm mình thấy kh hoà nhập được với cái kh khí làm việc của phòng cấp cứu như trước đây một chút gì đó kh tự nhiên ở mình khi đối diện với bệnh nhân, với các anh. Một cảm giác thiếu tự tin khi nói chuyện với các anh.
Đêm qua, nghe ,những gì anh S nói mình thấy buồn quá; Uh, mình cũng muốn được như những gì anh nói, cũng muốn có những điểm số thật cao trong mỗi kì thi nhưng lúc nào cũng là ngược lại, do mình kém may mắn với thi cử hay do năng lực bản thân có hạn…là gì đi nữa thì cho đến thời điểm này mình chưa làm dc những điều mà anh nói; mỗi lần anh nhắc đến nội lâm sàng là mình thấy hơi buồn và có một chút gì đó là tự ti khi đối diện với các anh( sao các anh học giỏi đến thế?); ngày hôm qua anh nhắc đến chuyện thi nội trú, mình thấy đau đớn quá, đó là ước mơ của mình, mình không phủ nhận nhưng mình cũng đã tự tay đánh mất nó rùi, mình kh còn cơ hội để phấn đấu cho điều nó nữa.
Ghét anh S quá, mình đã muốn quên những chuyện đó, muốn gác chúng qua một bên, mà lâu lâu anh cứ nhắc lại.Anh chỉ có ý đùa một chút cho vui, chứ kh có ác ý gì.Kh trách anh, vì anh có biết sự thật mình là một người tệ hại thế nào đâu.Trong mắt anh, mình là người siêng năng, nghị lực đang phấn đấu cho mục tiêu đề ra.Uh, siêng năng, nhưng kh có kiến thức và kh biết cách học thì cũng có được gì đâu.
PS: dạo này thấy mình chông chênh và mất cân bằng quá, đã xác định hướng đi cho mình nhưng kh hiểu sao lại có cảm giác mình đang mất phương hướng.Mình vẫn chưa chấp nhận được kết quả đó. thấy thiếu tự tin, vì mình thiếu nhiêu kĩ năng sống quá, thiếu kiến thưc nữa( có ai dám thừa nhận mình có đủ kiến thức không nhỉ- mình đúng là đứa tham lam)Now, chỉ thấy hạnh phúc là mình vẫn chưa đánh mất niềm đam mê cho cái mình đang theo đuổi.
TRY,TRY,TRY………

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2008

Nội lâm sàng Y3

Thi xong chạy lòng vòng khắp Sài gòn giữa trời trưa nắng, đơn giản đó lá thói quen sau khi thi; chạy biết chạy để làm gì, lúc đó cảm thấy như mình đã quặng được một tảng đá trên vai, sao lần nào thi cử cũng bị stress cực độ thế này.Chưa có kì thi nào mình lại sợ, lo lắng và hồi hộp như vậy.
năm sau thi nội ls y4 ở Chợ Rẫy kh biết thế nào, cầu mong y6 mình đi nội ở Gia Định.
Cuộc chơi nào cũng đến hồi kết thúc.
Sáng nay thi nội lâm sàng xong, hơi buồn một chút, tim mạch khá ổn, tiêu hoá tốt nhất, chỉ có phần lý thuyết hô hấp học nhiều nhất mà làm bài tệ đến mức kh tả nổi,( một phần do tâm lý, một phần mình là quá chủ quan) làm xong cứ ngỡ mình trọn điểm, ai ngờ…..Thất bại này làm mình thấy xót xa quá, bao nhiêu cố gắng, công sức xong hết rùi, cả hi vọng cũng bay theo nó luôn rùi.Một bài học lớn, mình sẽ nhớ nó suốt để học tốt hơn.Làm điểm nội lâm sàng của mình kh được điểm cao( dao động từ 5- 7).Thi xong hơi buồn một chút, một người siêng đi lâm sàng như mình, kĩ năng khám không đến nỗi tệ, cách phát hiện triệu chứng và hướng tới chẩn đoán bệnh cũng ổn, vậy mà thi điểm không cao.
Hôm nay,thần may mắn đã chiếu cố đến mình nhưng không trọn vẹn thì phải, may mắn kh bốc thăm vào trại hô hấp và tiêu hoá mà ở trại tim mạch( tự tin được một chút).Cám ơn BN sang nay đã hợp tác khá tốt với mình.
Kh biết các bạn khác thế nào, nhưng mình đặt rất nhiều hi vọng vào kì thi này, nó khá quan trọng với mình, vì kết quả của nó ảnh hưởng đến kế hoạch sắp tới, đến dự định và hướng đi tới của mình, đến quyết định….Uh, chỉ vì phần lý thuyết hô hấp.Và now mình cũng đã có sẵn câu trả lời cho mình sẽ làm gì sắp tới, hơi buồn một chút vì đó là điều mình không muốn,.Nhưng kh sao, con đường nào cũng đến La Mã và hướng tới cái mục đích cuối cùng của mình.
Nội lâm sàng Nguyễn Tri Phương:
Trại tim mạch, kết thúc 16 tuần, về mặt lý thuyết có thể nói là Ok, cô Phượng dạy khá kĩ( sinh lý bệnh, triệu chứng…..)chỉ có một điều kh thích ở cô là nói qúa nhiều đến cơ chế mà chưa hướng dẫn bọn mình cách phát hiện những bệnh lý đó, những triệu chứng đó trên lâm sàng như thế nào.
Về kĩ năng , quá tuyệt, học lâm sàng với cô Trang thật thú vị, thích cái cách cô hướng dẫn bọn mình học lâm sàng, cái cách phát triển và mở rộng kiến thức, thích cái quan niệm của cô là không chờ kiến thức đến mới học mà là học từ những điều mình không biết, từ những cái mình phát hiện tìm tòi trên lâm sàng mặc dù đó có thể không phải là mục tiêu hướng tới trong thi cử.Lúc đầu hơi đuối với cách học này, nhưng sau khi hiểu được chữ “bác “ trong chữ” bác sĩ ” thì thấy cách học đó là rất cần thiết.
Trại tiêu hoá, thích cái cách chị Tiên hướng dẫn bọn mình học lý thuyết, chị Tiên không dạy mà bọn mình tự soạn bài, tự giảng cho nhau nghe và chị Tiên chỉ đóng vai trò người hứơng dẫn.Một cách học chủ động, trong ba bệnh viện thì chỉ có ở NTP có cách học này( mình nghĩ vậy đó, vì thấy ở các bệnh viện khác hình như không có).
Hic, chỉ có một điều là lâm sàng hơi buồn một chút, vì không được hướng dẫn cách khám, bệnh nhân ít, bệnh điển hình quá ít, lúc thắc mắc cũng không biết hỏi ai.
Trại hô hấp, nếu nói đây là khoa chán nhất , chắc các bạn đi NTP ai cũng đồng ý, thầy đi công tác suốt nên cũng không được ai hướng dẫn chỉ bảo nhiều, bệnh nhân hô hấp không khó tính nhưng họ bệnh nặng quá và khó thở mạn nên tiếp cận khá khó khăn( còn khó hơn bệnh nhân tim mạch).
Điều thích nhất là gặp được một người thầy khá hiểu tâm lý sinh viên( tuy hơi bất thường một chút), cái quan trọng nhất mà thầy dạy cho bọn mình là cách chẩn đoán ra bệnh nhanh và chính xác( cũng chỉ là lý thuyết)
Điều may mắn là thi nội lâm sàng ở NTP không khó( nhưng cũng không dễ đâu).
Kết thúc nội lâm sàng y3 ở đây, vui có, buồn có, thành công có, thất bại có, kỉ niệm đáng nhớ cũng có.
Vui vì mình học được nhiều điều, vui vì quen được một người bạn tốt, một người anh tốt( cám ơn bác Đức, cám ơn anh đã dạy và chỉ bảo cho em nhiều điều, có số của anh rùi, sẽ giữ liên lạc); vui vì thấy mình đã trưởng thành hơn được một chút.Với mình, mỗi sáng thức dậy, đến bệnh viện gặp bệnh nhân hỏi bệnh và chẩn đoán được đúng bệnh là hạnh phúc, có những lúc hỏi ra được rất nhiếu TCCN mà vẫn gặp khó khăn và chẩn đoán kh đúng, kh thấy buồn, mà thấy mình cần phải cố gắng hơn.Phát hiện ra học y rất thú vị, thú vị ở chỗ kh bệnh giống bệnh nào, cũng là một bệnh nhưng không giống nhau ở mỗi bệnh nhân.Thú vị là có cái chẩn đoán sơ bộ và chẩn đoán phân biệt sau đó mới đến chẩn đoán xác định….cuộc sống cũng vậy
Buồn, vì thấy những chuyện kh vui, những chuyện rất bức xúc, những cái mình không ngờ và mình không bao giờ nghĩ là nó tồn tại trong môi trường này, nhưng nó vẫn cứ hiện diện.Hai mặt của một vấn đề, tốt và xấu. Không nghĩ nữa, nghĩ nữa sẽ thấy xót xa. Khi nào đi làm mình sẽ biết.
Thất bại, thất bại nhiều lắm chứ, lần đầu tiên xuống trại hỏi bệnh , bệnh nhân từ chối; thất bại thứ hai kh vượt qua được nỗi ám ảnh khi đứng trước những case về NMCT; thất bại thứ ba là đôi lúc quá chủ quan, thất bại thứ tư học mà kh nhớ, sao đầu óc của mình kém quá vậy( nghe kể ngày xưa mẹ sinh khó, nên người ta phải hút mình ra, trời ơi làm ảnh hưởng phần nào đó lên bộ não của tui rùi thất bại)…… thất bại cuối cùng mà cũng là thất bại hay gặp nhất là chưa biết cách học thi, học là một chuyện, thi là một chuyện, ngay cả thi lâm sàng cũng vậy.
Kỉ niệm đáng nhớ, một kỉ niệm buồn, hai bệnh nhân của mình bị mất.Bệnh nhân đầu tiên mất do bị phù phổi cấp, cô ấy vào viện vì hẹp van hai lá, vẫn còn nhớ sang hôm đó, cô ấy khoe với mình được cho về, thấy cô vui vui vẻ và hạnh phúc lắm.S áng hôm sau xuống trại thấy cô đó bị tai biến liệt một bên, tri giác lú lẫn, chiều hôn mê, đến tối phù phổi cấp và mất.Lúc đó thật sự bị shock,tự nhiên thấy buồn, ranh giới giữa sống và chết sao mong anh quá.Một câu hỏi được đặt ra, làm sao mình kiểm soát được tình trạng của bệnh nhân.Bệnh nhân thứ hai, chú ấy bị xơ gan và viện do xuất huyết tiêu hoá, nằm ở ICU một thời gian, sau đó chuyển lên phòng bệnh nặng -đó là lúc mình gặp chú ấy.Theo dõi, xem kết quả cận lâm sàng thấy tình trạng xuất huyết ổn định rùi, chị Tiên cũng cho chú ấy về vào ngày mai; ai ngờ đâu, đến lúc mình hoàn thành xong bệnh án( gặp chú ấy có một ngày, đến tối hôm đó chú ấy mất do xuất huyết tiêu hoá ồ ạt kh cầm máu được.Shock lần hai.
Thành công là mình đã biết cách học nội lâm sàng và học y.
Đã từng kh thích đi nội lâm sàng ở Nguyễn Tri Phương…..nhưng now thì khác, thật sự may mắn và cám ơn vì đã được đi nội ở đây.
Cám ơn các thầy cô và anh chị ở bệnh viện.
16 tuần, một khoảng thời gian tuy không dài……
nhưng cũng đủ để chuyển từ “một anh nông dân” sang “một bác sĩ tập sự “.Đủ để mình biết mùi vị” bác sĩ”, biết được trách nhiệm và tầm quan trọng của một người thầy thuốc.
16 tuần qua mình đã học được gì ?
nhiều lắm, rất nhiều, kiến thức về bệnh học có, kinh nghiệm sống, kinh nghiệm lâm sang.Có những bài học được thầy cô dạy, có những điều học từ những thất bại cay đắng( tự mình thấy vậy), học qua những kì thi.

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2007

Học nội lâm sàng thật vui

Chưa lúc nào như lúc này, mình cảm thấy cuộc sống của mình thật thú vị.Mình tìm thấy niềm vui, sự đam mê trong học tập;tìm lại được niềm vui trong cuộc sống( kể từ ngày bố mất chưa lúc nào mình thấy cuộc sống này có màu hồng), cuộc sống muôn màu.
Một năm học thật ý nghĩa, mình nghĩ thế vì sự bắt đầu của mình với năm học này khá thú vị.Mình đã thay đổi rất nhiều, thay đổi đến chính mình cũng kh nhận ra sao mình khác trước nhiều quá, từ ngày học ở bệnh viện Chợ Rẫy mình đã bắt đầu thay đổi, thay đổi phương pháp học tập, thay đổi cách nhận thức về những việc xung quanh, cách suy nghĩ.Mình đã tự tin hơn, bản lĩnh hơn, mạnh mẽ hơn,nhẫn nại hơn…Kh biết năm học này mình có hoàn thành được mục tiêu mình đề ra hay không, điều đó với mình kh còn là vấn đề quan trọng nữa, cái quan trọng là mình đã và đang ,sẽ học được rất nhiều điều và trưởng thành hơn trong qua trình phấn đấu đạt mục tiêu….
Hơn hai tháng đi nội lâm sàng mình học được nhiều từ cuộc sống hơn là kiến thức về bệnh học.Mỗi một lần tiếp xúc với bệnh nhân, là mình biết thêm về cuộc sống , về số phận của một con người, hiểu thêm về hoàn cảnh sống của một ai đó, cảm nhận được thế nào là sự khó khăn trong cuộc sống, thế nào là sự vươn lên, thế nào là nỗi đau về thể xác( qua người bệnh), thế nào là nỗi đau về mặt tinh thần( qua người nhà bệnh nhân).Biết thế nào la tình người, là sự cảm thông,sự đồng cảm, sự sẻ chia….và chợt hiểu ra cái đích cuối cùng của cuộc sống mang đến lợi ích hạnh phúc, niềm vui cho những người xung quanh mình.
Hai tháng đi nội lâm sàng, mình cũng biết được phần nào đó những mặt trái của ngành nghề mình đang theo học.Ngày cuối cùng ở trại tim mạch, mình học được một bài học về y đức từ bệnh nhân, sáng hôm đó chạy vào hỏi thăm sức khoẻ của bệnh nhân mình đang theo dõi, thì một bệnh nhân khác ngoắc mình lại nói:”…bác nói con nghe cái này, để sau này ra đi làm con đừng giống như những người bác sĩ đó, bác vào viện từ chiều hôm qua, đến tối, kh hiểu vì sao rất mệt, mệt lắm, muốn ngưng thở luôn, người nhà chạy qua gọi bác sĩ mà kh có ai qua xem bệnh bác thế nào, lần thứ hai chạy qua còn nghe bác sĩ nói là nằm ở khoa tim mạch có ai mà kh bị khó thở, sao gọi suốt vậy.lần thứ ba người đó, mới chạy qua xem bác thế nào, nhưng nói với giọng rất gắt gỏng, nguoi đó còn trẻ trong khi bác đáng tuổi ba tuổi mẹ người đó, mà ăn nói với người lớn như vậy.Có ai muốn bệnh đâu con, bệnh là khổ lắm rồi, phải lụy người này người kia, làm khổ gia đình, làm khổ người khác, vậy mà vào đến bv còn bị đối xử như vậy.bác nói con nghe, cái này, bệnh nhân đâu được học y nên khi bệnh sẽ luôn lo lắng thoái hoá.,cho nên sau này con đừng bao giờ nói chuyện lớn tiếng hoặc quát tháo bệnh nhân mà hãy nói họ đừng lo lắng quá….” Lúc bác nói cho mình nghe, bác vừa nói vừa ngừng lại vì quá tức giận ( mình cảm thấy như vậy qua giọng điệu của bác,lúc đó mình để ý mắt bác ấy rưng rưng nước mắt, chắc là bác ấy bức xúc lắm về hành động của người bác sĩ trực đêm hôm qua).Kh biết người đó đã làm gì, mình chỉ biết một điều , người đó đã làm cho bệnh nhân mất đi niềm tin và sự tôn trọng dành cho những người đang chữa trị cho họ. Lúc mình chào bác , để mình về, bác ấy nói với mình ”…chỉ khi nào các con xem người bệnh giống như người nhà của mình thì mới trở thành bác sĩ tốt được, dạo này bác xem báo thấy bác sĩ kh còn là bác sĩ nữa” ….mặc dù mình kh phải là những người làm sai, kh phải là người bác sĩ làm cho bác tức giận, nhưng kh hiểu sao khi nghe xong câu nói đó mình thấy xót xa lắm.Lúc đó, chợt nhớ đến câu nói của thầy Ngô Gia Hy( mình đọc được ở trên forum diễn đàn y khoa) “ nghề y – một nghề mà nhục thì nhiều và vinh chẳng có bao nhiêu”.
Uh, cuộc sống là vậy, kh có ngành nghề nào cao quý ma cũng kh có cái nghề nào gọi là thấp hèn, và ở đâu cũng có người tốt người xấu. Đã từng thần thánh hoá cái nghề mình đang học và đã rất bất mãn khi thấy những chuyện kh hay.Nhưng now thì kh còn nữa, để kh phải thất vọng, để kh mất đi sự yêu thích niềm đam mê với cái nghiệp mình đang theo đuổi, now chỉ cảm thấy cái trách nhiệm trọng đại và vinh quang của người những người khoác lên mình chiếc áo blouse trắngvà sẽ phấn đấu hết sức để xứng đáng với điều đó.
Với mình học nội lâm sàng thật vui là vậy, vì mình học được nhiều điều mà ở trong trường mình kh được dạy.
Ah, còn vui, vì mình được khen, bệnh nhân khen mình sao siêng năng học vậy, đi xuống trại từ sớm, có bệnh nhân còn động viên đ ừng nản khi mình bị bệnh nhân khác từ chối kh cho hỏi bệnh .Vui, khi bệnh nhân siết tay mình thật chặc khi mình nắm lấy tay họ khi mình hỏi thăm sức khoẻ họ, với mình đó là sự tin tưởng,là tình cảm là sự yêu mến của bệnh nhân dành cho mình, là lần đầu tiên mình làm tốt việc trấn an người bệnh.Vui vì, bệnh nhân tin tưởng mình nữa, bác ấy là bệnh nhân phòng bệnh nặng, ngày nào mình xuống hỏi thăm bác xong là bác hỏi mình rất nhiều về bệnh của bác, tâm sự với mình bác lo lắng thế nào.Mình hạnh phúc, vì mình đã giúp bác ấy bớt lo lắng, lúc bác ấy được xuất viện, bác ấy chúc mình học thật giỏi.
Cuộc sống của mình bắt đầu c ó nhiều điều thú vị v à bất ngờ ở phía trước đang cháo đón mình.

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2007

hai tuần học ở bệnh viện : sáng Nguyễn Tri Phương, tối Nhân Dân Gia Định

Kh có bệnh viện nào chán hơn bệnh viện Nguyễn Tri Phương, thật sự thấy thấy thất vọng và chán nản.Kh biết sẽ học được gì ở đó, trong tất cả các khoa của bệnh viện đó thì chỉ có mỗi tim mạch là được nhất, còn các khoa khác thì .......Hai tuần ở đó thật lãng phí, chẳng làm và cũng chẳng học được gì, ah chỉ nghe được duy nhất một tiếng âm thổi thời kì tâm thu, cả hai tuần thấy có cái đó là đáng giá nhất, nói là đi học công việc của một điều dưỡng... các khoa khác thì có,còn cái khoa mình dc phân về học thì chẳng phải làm gì cả vì có việc gì đâu mà làm, và cũng kh ai cho làm.sáng chưa tới 7h đã có mặt ở trại ngồi tám hoặc học lý thuyết đến 8h30 thì về, thấy lãng phí quá. 

Bất mãn với cái bệnh viện đó quá, nên buổi tối chạy qua Gia định học công việc của một điều dưỡng, chủ yếu là tiêm chích và lấy dấu sinh hiệu, kh uổng công đi Gia Định,sau hai tuần mình quen gần hết tất cả điều dưỡng ở khoa ngọai tiêu hóa,có người khó người dễ tính nhưng nói chung ai cũng dễ thương, mình học được nhiều điều ở đó hơn ở bên Nguyễn Tri Phương.May mắn ,gặp được cô Vân- cô là điều dưỡng lớn tuổi nhất ở cái khoa đó, chỉ bảo cho mình nhiều điều lắm, kh chỉ có cô mà các anh chị ở khoa đó ai cũng tốt với mình hết, kh chỉ là biết cách tiêm chích đúng mà còn dc dạy những bài học ứng xử với bệnh nhân thế nào với các chị điều dưỡng và nhân viên y tế khác trong bệnh viện thế nào.