Tính là đi trực về sẽ viết, nhưng quyết định để trực xong rùi viết luôn.Đi ngoại niệu hai tuần trực được hai ngày.Trực ở Bình Dân không biết vui hay buồn nữa.
Vui, vì bệnh viện này ít bệnh quá, chứng tỏ là kh có nhiều người bệnh, không có nhiều người cần phải vào cấp cứu trong đêm khuya.( cũng kh biết nữa, nhiều khi họ chạy vào CR hoặc 115 hết rùi).
Vui , vì trực ở Bình Dân ,các anh chị có vẻ hơi lười, hình như lớn tuổi rùi người nào cũng giảm bớt sự hăng hái với việc trực bv,để việc cho bọn mình làm, nếu siêng năng muốn vùng vẫy thế nào cũng được, làm cái gì cũng được từ công việc của các anh chị điều dưỡng đến công việc của một bác sĩ.
Buồn vì bỏ công đi trực mà không có việc gì để làm, cũng có mà kh nhiều do sinh viên còn đông hơn BN.Cái ngày trực thứ 2 mới 21h thui, từ phòng ngoại chẩn nhìn qua thấy phòng cấp cứu tắt bớt đèn, mở cửa ra nhìn vào một cảnh mà chưa bao giờ thấy ở CR là kh có một bệnh nhân nào hết, phòng bệnh trống trơn.
Buồn vì thấy nhớ phòng cấp cứu ở Cr quá,chả hiểu sao lúc ngồi ở phòng ngoại chẩn hỏi bệnh khám bệnh lại thấy nhớ cc Cr nhiều đến vậy- nhớ lại năm 3 ngày nào cũng đi học bên đó, ngày đó vui quá, tuy học chẳng được bao nhiêu, qua đó cũng kh được làm gì nhiều( thật ra là do bản thân mình quá thụ động chứ không phải là kh làm được) vì lúc đó chưa biết cách học, và hơi nhát nữa; now biết cách học rùi lại lười vào học( bó tay mình luôn, sao dạo này lười thế không biết, nhớ các anh chị o tua trực bác sĩ Hiệp quá).
Đi trực gặp Y3; ui,sao mấy nhóc này lười quá không giống mình ngày xưa( lúc là y3, mình siêng năng đến mức bạn bè cũng phải sợ, kaka).Cái ngày trực thứ hai hơi buồn về câu nói của bé y3, đi nội Nguyễn Trị Phương thì học được gì nhiều, nhóc chưa đi sao biết là không học được gì nhiều.Ngày xưa mình cũng chỉ hơi buồn đi nội bên đó bệnh không mấy điển hình để học, nhưng không hiểu sao h đây nghe ai nói vậy mình lại thấy buồn, sao kh học được gì, bv nào cũng có cái để học, bv nào cũng có cái hay cái dở, kh học được điều này cũng học được điều khác.Xong cái năm 3 và , đi qua nhiều bệnh viện, nhìn thấy nhiếu điều, mình nhận thấy một điều “ lâm sàng ở đâu cũng thú vị, quan trọng là mình có biết cách học, biết cách tạo cho mình niềm vui trong học tập kh”.
PS:
kh thích cũng kh ghét bv Bình Dân, chắc sẽ trực ở bv đó một vài lần nữa.
ah, biết cách đặt sonde mũi dạ dày cho BN rùi – học từ y2 mà đến lúc là y4 mới làm.Hic, buốn một chuyện, đi ngoại niệu hai tuần mà chưa đặt được một cái sonde tiểu nào hết á.
Y ĐỨC LÀ GÌ ? Y ĐỨC LÀ CHẨN ĐOÁN ĐÚNG VÀ ĐIỀU TRỊ TỐT CHO BỆNH NHÂN
Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009
Ngoại niệu Bình Dân
Woa, sáng nay thi xong ngoại niệu , vậy là 6 tuần trôi qua, đi qua 3 bv 115, Huyết học và Bình Dân( tuần sau ở BD thêm hai tuần nữa với GMHS).
Từ cái môn khó nhất đến môn dễ thở một chút, lần nào thi xong cũng thấy làm bài thi không tốt( vì nhiều nguyên nhân, dạo này lười quá, độ tập trung cũng bị giảm, học nhiều mà nhớ ntrong đầu không được bao nhiêu).
Không hiểu sao, cứ đi qua xong môn nào là trong mình có rất nhiều cảm xúc muốn viết ra.Mọi người nói Bình Dân là “đất lành” để học ngoại niệu( ý là tốt hơn so với việc học ngoại niệu ở CR), chính mình cũng thấy vậy.Bình Dân là bv nổi tiếng về “ngoại niệu” mà.Được đến đây học thì sẽ gặp được nhiều mạch bệnh của ngoại niệu, từ bệnh điển hình đền không điển hình.Ngay từ ngày đầu bước tới khoa ngoại niệu của BD là đã thấy thích thú, nên học siêng năng hơn 1 tháng trước( thích là bác sĩ ngoại khoa,nên đi ngoại gì mình cũng thấy vui, cũng thấy thích học).
Bn ở đây dễ tính và nhiệt tình quá, không gặp khó khăn trong việc tiếp cận bn, nhiều lúc chưa hỏi xong Bn này , Bn khác đã gọi mình lại kể bệnh của họ cho mình nghe.Bn dễ thương quá, nên mình học được khá nhiều,nắm được một số bệnh điển hình và những triệu chứng thường gặp ở BN-( đi đến ngoại niệu mới thấy cách học của mình đang dần phát huy . sẽ cố gắng).
Nhớ các hôm trực, ngồi ở ngoại chẩn không có các anh ở đó, gặp toàn những case vào viện vì lý do “ đau bụng “ từ “ đau bụng cấp” đến bán cấp”, nhiều lúc hỏi bệnh , khám bệnh khí thế, đi từng bước một đến lúc viết xong cái bệnh án, mà trong đầu vẫn chưa có cái chẩn đoán nào, lúng túng gì đâu.Lúc đó mới thấy lý thuyết chỉ có một bài gồm hai chữ “ đau bụng” cụ thể và rõ ràng , lâm sàng cũng chĩ có hai chữ “ đau bụng” nhưng muôn hình vạn trạng, nhiều lúc mất phương hướng, kaka.Lâm sàng rất là quan trọng.
Có một điều kh thích ở đây là, các a bận quá, nên kh bao giờ có mặt ở trại, không ai dẫn hướng dẫn lâm sàng, lúc đi trực nhiều khi cũng kh gặp được các a, toàn là tự “bơi” tự kiếm sách đọc thêm, chỉ được học với các a lúc giao ban( thực chất cũng là ngồi nói lý thuyết với nhau), mình thích học tại giường bệnh, dc hướng dẫn được dạy, được trình bệnh tại giường bệnh.
Phòng cắt đốt nội soi, xuống đó thấy chán quá, chủ yếu là đứng nhìn, sau khi hỏi thăm qua các bạn đi xuống đó vào những ngày khác thì thấy hên xui ah, gặp dc các a bên trường các anh còn chỉ cho biết cái này cái kia, gặp người khác thì chả được chỉ bảo gì hết á, hỏi nhiều khi cũng kh trả lời.
Đợt này có hai việc mà mình sẽ nhớ mãi:
Ngày đầu tiên xuống trại, gặp một bác BN, hỏi bệnh xong, bác ấy hỏi về việc làm thủ tục hiến xác ở trường mình, hướng dẫn cho bác ấy xong, tám với bác ây một lúc, trước khi về có cám ơn bác ấy.Lúc đó bác ấy nói “sao cám ơn bác”,mình không trả lới mà chỉ cười rùi bước đi( lúc đó cũng kh biết trả lời thế nào).Đến h vẫn không hiểu sao ngày hôm đó mình thấy vui và hạnh phúc.Không bao giớ quên cái cảm giác đó.
Ngày học cuối cùng, cả nhóm và a. Đoàn ngồi nói chuyện với nhau, những câu chuyện về thời sinh viên của anh thật vui , thật xúc động, con người ây không chỉ đơn giản thích y mà rất đam mê với nghề ( làm mình nhớ tới a .Lương, đợt này nhóm mình may mắn lắm lắm, gặp được những người a lớn, dành chút ít thời gian vàng ngồi tâm sự và hướng dẫn cho bọn mình cách học).Ngày hôm đó tưởng chừng chỉ là ngồi tám với a, thực chất học được nhiều điều lắm: một trong những cách để học tốt và học được kiến thức là phải biết cách tạo niềm vui trong học tập - học y mà không yêu thích thì không thể nào học được; yêu thích không chưa đủ, đam mê không chưa đủ, phải dám sống hết mình để đạt được những mục tiêu mục đích của mình.
PS: mỗi lần đi qua bv nào, đi qua trại nào tớ thích viết lại, viết theo những gì tớ cảm nhận được, muốn chia sẻ với mọi người, vì chúng ta chưa chắc gì được đi qua hết các bv trong 6 năm học y.Mỗi bv có một cái hay, cái dở, mình cũng chỉ viết về những điều đó, để mọi người cùng nhau rút kinh nghiệm.
Từ cái môn khó nhất đến môn dễ thở một chút, lần nào thi xong cũng thấy làm bài thi không tốt( vì nhiều nguyên nhân, dạo này lười quá, độ tập trung cũng bị giảm, học nhiều mà nhớ ntrong đầu không được bao nhiêu).
Không hiểu sao, cứ đi qua xong môn nào là trong mình có rất nhiều cảm xúc muốn viết ra.Mọi người nói Bình Dân là “đất lành” để học ngoại niệu( ý là tốt hơn so với việc học ngoại niệu ở CR), chính mình cũng thấy vậy.Bình Dân là bv nổi tiếng về “ngoại niệu” mà.Được đến đây học thì sẽ gặp được nhiều mạch bệnh của ngoại niệu, từ bệnh điển hình đền không điển hình.Ngay từ ngày đầu bước tới khoa ngoại niệu của BD là đã thấy thích thú, nên học siêng năng hơn 1 tháng trước( thích là bác sĩ ngoại khoa,nên đi ngoại gì mình cũng thấy vui, cũng thấy thích học).
Bn ở đây dễ tính và nhiệt tình quá, không gặp khó khăn trong việc tiếp cận bn, nhiều lúc chưa hỏi xong Bn này , Bn khác đã gọi mình lại kể bệnh của họ cho mình nghe.Bn dễ thương quá, nên mình học được khá nhiều,nắm được một số bệnh điển hình và những triệu chứng thường gặp ở BN-( đi đến ngoại niệu mới thấy cách học của mình đang dần phát huy . sẽ cố gắng).
Nhớ các hôm trực, ngồi ở ngoại chẩn không có các anh ở đó, gặp toàn những case vào viện vì lý do “ đau bụng “ từ “ đau bụng cấp” đến bán cấp”, nhiều lúc hỏi bệnh , khám bệnh khí thế, đi từng bước một đến lúc viết xong cái bệnh án, mà trong đầu vẫn chưa có cái chẩn đoán nào, lúng túng gì đâu.Lúc đó mới thấy lý thuyết chỉ có một bài gồm hai chữ “ đau bụng” cụ thể và rõ ràng , lâm sàng cũng chĩ có hai chữ “ đau bụng” nhưng muôn hình vạn trạng, nhiều lúc mất phương hướng, kaka.Lâm sàng rất là quan trọng.
Có một điều kh thích ở đây là, các a bận quá, nên kh bao giờ có mặt ở trại, không ai dẫn hướng dẫn lâm sàng, lúc đi trực nhiều khi cũng kh gặp được các a, toàn là tự “bơi” tự kiếm sách đọc thêm, chỉ được học với các a lúc giao ban( thực chất cũng là ngồi nói lý thuyết với nhau), mình thích học tại giường bệnh, dc hướng dẫn được dạy, được trình bệnh tại giường bệnh.
Phòng cắt đốt nội soi, xuống đó thấy chán quá, chủ yếu là đứng nhìn, sau khi hỏi thăm qua các bạn đi xuống đó vào những ngày khác thì thấy hên xui ah, gặp dc các a bên trường các anh còn chỉ cho biết cái này cái kia, gặp người khác thì chả được chỉ bảo gì hết á, hỏi nhiều khi cũng kh trả lời.
Đợt này có hai việc mà mình sẽ nhớ mãi:
Ngày đầu tiên xuống trại, gặp một bác BN, hỏi bệnh xong, bác ấy hỏi về việc làm thủ tục hiến xác ở trường mình, hướng dẫn cho bác ấy xong, tám với bác ây một lúc, trước khi về có cám ơn bác ấy.Lúc đó bác ấy nói “sao cám ơn bác”,mình không trả lới mà chỉ cười rùi bước đi( lúc đó cũng kh biết trả lời thế nào).Đến h vẫn không hiểu sao ngày hôm đó mình thấy vui và hạnh phúc.Không bao giớ quên cái cảm giác đó.
Ngày học cuối cùng, cả nhóm và a. Đoàn ngồi nói chuyện với nhau, những câu chuyện về thời sinh viên của anh thật vui , thật xúc động, con người ây không chỉ đơn giản thích y mà rất đam mê với nghề ( làm mình nhớ tới a .Lương, đợt này nhóm mình may mắn lắm lắm, gặp được những người a lớn, dành chút ít thời gian vàng ngồi tâm sự và hướng dẫn cho bọn mình cách học).Ngày hôm đó tưởng chừng chỉ là ngồi tám với a, thực chất học được nhiều điều lắm: một trong những cách để học tốt và học được kiến thức là phải biết cách tạo niềm vui trong học tập - học y mà không yêu thích thì không thể nào học được; yêu thích không chưa đủ, đam mê không chưa đủ, phải dám sống hết mình để đạt được những mục tiêu mục đích của mình.
PS: mỗi lần đi qua bv nào, đi qua trại nào tớ thích viết lại, viết theo những gì tớ cảm nhận được, muốn chia sẻ với mọi người, vì chúng ta chưa chắc gì được đi qua hết các bv trong 6 năm học y.Mỗi bv có một cái hay, cái dở, mình cũng chỉ viết về những điều đó, để mọi người cùng nhau rút kinh nghiệm.
Thứ Hai, 28 tháng 9, 2009
Nội Tiết
Tốt nghiệp nội tiết, nói cho vui vậy thui, chứ học xong mà vẫn chưa nắm được gì hết.Do bọn mình quá tệ hay thầy cô yêu cầu quá cao, mà hai tuần ở đây chưa ngày nào làm thầy cô vừa lòng, làm cái gì thầy cô cũng lắc đầu hết.
Kết thúc bằng việc thi, không phải chỉ riêng lần này mà lần thi xong chả bao giờ mình thấy an tâm cho đến lúc thấy điểm được dán lên. Mình luôn tìm kiếm sự hòan hảo trong khi bản thân mình không đủ khả năng làm chuyện đó, sao lúc đi lâm sàng cùng với các anh,làm gì cũng tự tin, nhưng lúc đối diện với họ trong kì thi mình như một” con gà”; gà hết sức,sự tự tin cứ biến mất đâu đó, làm cái gì cũng lúng ta lung túng.Do mình kh nắm vững cái mình học hay do mình.....Now mới hiểu cũng trình độ như nhau nhưng có người là nội trú người kh, cũng được đào tạo như nhau nhưng có người ra làm thầy có người chỉ là thợ.
Có một điều làm mình thấy vui là , thi xong sau khi bị la, có những lúc cứ đứng đơ ra vì không kiếm được câu trả lời, nhưng vui mình luôn học thêm được nhiều điều.Sáng nay bị mắng đúng, những gì mình nhận được thật đáng giá.
Sau hè, nhào vô nội tiết, hơi cực, năm 3 chỉ dừng lại đặt vấn đề, đến cái khoa này đi từ biện luận lâm sàng đến cls, ôm luôn phần điều trị( đuối gần chết, học thuốc mà kh nắm vững cơ chế tác dụng cũng quên sạch sau khi học, học từ gốc lên chứ ai học từ ngọn đi xuống).Hai tuần mà cứ tưởng là hai năm, nhiều kiến thức được nạp vào đầu quá.Hic,năm 3 chỉ là “ pre-medical student” , năm 4 tiến thêm bước nữa “ medical student”.
Hai tuần mà có nhiều cái không thể quên:
Đầu tiên, cái ngày trình bệnh với anh Thắng, buồn kh thể tả, thấy mình sao kém thế, thấy kiến thức của mình như một cuộn chỉ rối, mình chưa biết cách sắp xếp biết cách tổng hợp.Cái ngày hôm đó là một ngày không thể quên, cái đầu nhức kinh khủng, lúc đang trình bệnh phát hiện ra mình chỉ là một cái máy ghi nhận thông tin , nhưng chưa biết cách xử lý thông tin; shock ; tự hỏi mình vậy nguyên cái năm 3 cày dưới cấp cứu, đi lâm sàng rất siêng năng, nhưng cuối cùng mình gặt hái được gì cho bản thân; Uh,kh được gì cả, ngoài mới kiến thức lộn xộn trong đầu mình.Ngày đó sao kĩ năng hỏi và thăm khám tuy chưa tốt nhưng cũng kh tệ như now.Mình không tập trung cho việc học hay vì mới bắt đi lâm sàng trở lại nên mình thờ ơ với nó; lúc đó tự nhiên đơ ra, không có phản xạ gì với những câu hỏi anh đặt ra cho mình, lúc đó nhìn anh với khuôn mặt thất thần. Không la, không mắng nhưng những câu anh nói sau khi kết thúc buổi trình bệnh làm mình thấy đau lắm, lúc đó thấy nản ghê gớm.Sẽ nhớ mãi cái ngày tệ hại hôm đó, sẽ nhớ mãi những cái sai mà a đã chỉ ra, sẽ không bao giờ quên cái ngày mình nhận ra mình kém cỏi thế nào.
Thứ hai, gặp một BN khá trẻ, người này làm đạo diễn hay biên tập viên gì đó( không để ý lắm); nhưng những gì người ấy nói mình sẽ ghi nhớ, xem nó như một lời nhắc nhở cho bản thân. BN ấy nói với mình và Khoa :
“Now các bạn còn đang đi học, các bạn còn tình cảm , còn quan tâm đến người bệnh như người nhà; nhưng sau này ra trường rùi, cao quý rùi, liệu các bạn còn được như ngày hôm nay kh?” chỉ nhìn người ấy và hai đứa nhìn nhau, câu trả lời sẽ là thời gian.
“ Mình đi khám ở bv… họ chỉ hỏi rùi cho thuốc về uống, kết quả now là mình đang nằm ở đây, vài ngày trước đó tưởng là đi luôn rùi, nếu bác sĩ có cái tâm thì sẽ quan tâm sức khỏe đến người bệnh như quan tâm đến sức khỏe của mình, của người thân mình, sẽ không qua loa trong việc khám chữa bệnh, mình nói vậy đúng không?” hai đứa tiếp tục nhìn người ấy và nhìn nhau, biết nói gì now; giải thích thì bị cho là ngụy biện, im lặng thì họ nghĩ mình đồng ý; có những trường hợp bs khám không kĩ bỏ sót bệnh, nhưng cũng có những trường hợp Bn nóng vội chạy hết bệnh viện này đến bv khác, tự ý không làm theo lời dặn dò của bác sĩ.Nhưng nếu mình học tốt và tạo được niềm tin cho người bệnh thì cả hai trường hợp trên sẽ không xảy ra, cuối cùng người sai vẫn là….không biết nữa.
“ mình thấy các bạn nói chuyện với bn rất là lịch sự nhẹ nhàng ân cần, nhưng kh hiểu sao nhiều bác sĩ mắng Bn như mắng con, nói chuyện với Bn như thể đang nói chuyện với những người dưới mình; người ta nói lương y như từ mẫu đúng không, nhưng được mấy người trong ngành các bạn hiểu được điều đó” , lúc đó hai đứa tiếp tục nhìn nhau và nhìn người ấy vẫn không nói một lời nào.Hình như Bn này quá bất mãn với ngành y tế, nên họ khắt khe trong cái nhìn dành cho những người thầy thuốc.
Khi người ta gọi mình là “bác” thì mình phải làm sao cho xứng với cách gọi đó, không chỉ là chuyên môn mà còn cả cách ứng xử - nghệ thuật sống, cái này thì phải học.
Thứ ba, mấy hôm nay nản vì nghĩ cách học của mình sẽ không đi đến đâu, sẽ không giúp ích được gì nhiều.Nhưng sau buổi thi hôm nay thì , mới thấy là mình đang đi đúng, có thể những gì mình học hiện h chưa ứng dụng được, nhưng sau này ra trường rùi, tự mình đối diện với BN, chỉ một mình không có thầy cô bạn bè bên cạnh thì mình sẽ không gặp lúng túng.Cách học của mình đúng và hay, nó là cái cách mà anh Nam ngày đó lúc là sv kh biết, sau này ra trường khi chạm phải thất bại, trả giá đắt thì anh mới nhận ra, mình nhạy hơn a là đã thấy điều đó, việc now là mình có cố gắng làm tốt hay không?Và khi đã cố gắng hết mức rùi mà mình không đạt được cái mình muốn thì khả năng của mình chỉ đến mức đó.
PS:
kaka biết cách tiêm insulin cho bn rùi nhưng còn nhiều cái phải học, chắc sẽ qua nội tiết CR một ngày để tìm hiểu về cách tiêm, mấy cái ống tiêm, mấy cái máy thử đường huyết; sau này pakon hỏi còn biết trả lời, có ra nghề thấy người dưới làm sai còn biết họ sai chỗ nào.
Vẽ lên vỏ trứng, dạo này buồn là lôi chúng ra vẽ, kh biết hết năm nay trong tay mình sẽ có bao nhiêu trái trứng được vẽ đây.
Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2008
Nơi yêu thương ( cấp cứu CR )
Sau hơn một tháng vắng mặt mình đã trở lại, lúng túng khi gặp bệnh nhân.Kh biết là do mình cảm thấy xa lạ sau một thời gian xa cach với cái nơi ấy hay là do mình đã không còn nhớ gì về kiến thức nội khoa sau kì thi thực tập nội lâm sàng.Hơi buốn một chút.
Gặp anh S, cứ tưởng anh quên mình rùi, ai ngờ còn nhớ.Vừa vui vừa lo khi anh nhớ ra mình.Ngày trước trong lúc cao hứng nói với anh là quyết tâm lấy điểm thi nội thật cao, ai ngớ mình thi tệ vậy đâu, lúc anh hỏi em thi sao,chỉ biết cười một cách đau khổ và nói anh ơi em thi không tốt.
Now mới biết, mình thích cái phòng cấp cứu đến vậy, đơn giản đó là nơi mình học được nhiều điều liên quan đến bệnh , là nơi giúp mình tích luỹ kinh nghiệm đáng quý cho mình và cho những bệnh nhân tương lai của mình,là mục tiêu phấn đấu của mình, là nơi sẽ giúp mình rèn luyện sự nhạy bén, rèn luyện sự cứng rắn, và tập cách giao tiếp ứng xử với các anh chị đi trước, các anh chị điều dưỡng( làm cho một ai đó yêu quý mến mình không dễ, làm cho một ai đó không ghét mình lại càng khó hơn).Biết vào CR có càm giác như đang ở nhà, cảm giác mình thuộc về nơi đó.Ui, yêu phòng cấp cứu quá.
Tối thứ hai vào RC kh phải để học và cũng không có ý định đi khám hay hỏi bệnh mà là để gặp aH để nói điều cần nói; chẳng hiểu hôm đó là ngày gì nữa, mỗi lần có cơ hội tiếp cận anh thì lại có người chen vào phá đám.Hôm đó cũng kh hiểu anh như thế nào luôn, khi chạm mặt anh, anh nói và kh kịp để cho mình phản ứng lại thì đi xa mất rùi, nhớ kh nhầm ngày hôm đó ngay cả việc chào anh một tiếng cũng làm không được.Chưa lúc nào thấy khó khăn khi nói điều mình cần nói.Cảm giác thất bại, mình bỏ về, gặp anh ở thang máy, vui vì nghĩ là lần này không ai phá mình nữa.Vừa mới nói aH, thì anh lại lên tiếng trước:” nếu em kh trực ở khoa nào hết thì ở cấp cứu chơi với anh, có gì hấp dẫn anh sẽ chỉ cho em”.bất ngờ và hạnh phúc vì những gì mà mình muốn nói với anh, thì anh nói rùi.Chưa kịp gật đầu ok, thì anh lại mất hút.Tức không chịu được.
Gặp anh lần hai, vừa mới nói aH, thì anh A từ đâu xuất hiện chen vào( trời ơi, muốn đánh ông anh đó ghê).
Gặp anh lần 3, cũng vậy mình vừa mới nói aH ơi, thì anh có phone, anh vừa chạy đi vừa vẫy tay chào mình.
Những lần trước, không có gì để nói thì gặp anh thường xuyên, hôm nay có cái cần nói thì không thể nào nói được.
Về đến nhà, mình mới nhớ ra, ngày thứ hai phòng cấp cứu rất busy, bác sĩ làm gì có thời gian nói chuyện như ngày thứ 5, thứ 6 và những ngày cuối tuần.
Gặp anh S, cứ tưởng anh quên mình rùi, ai ngờ còn nhớ.Vừa vui vừa lo khi anh nhớ ra mình.Ngày trước trong lúc cao hứng nói với anh là quyết tâm lấy điểm thi nội thật cao, ai ngớ mình thi tệ vậy đâu, lúc anh hỏi em thi sao,chỉ biết cười một cách đau khổ và nói anh ơi em thi không tốt.
Now mới biết, mình thích cái phòng cấp cứu đến vậy, đơn giản đó là nơi mình học được nhiều điều liên quan đến bệnh , là nơi giúp mình tích luỹ kinh nghiệm đáng quý cho mình và cho những bệnh nhân tương lai của mình,là mục tiêu phấn đấu của mình, là nơi sẽ giúp mình rèn luyện sự nhạy bén, rèn luyện sự cứng rắn, và tập cách giao tiếp ứng xử với các anh chị đi trước, các anh chị điều dưỡng( làm cho một ai đó yêu quý mến mình không dễ, làm cho một ai đó không ghét mình lại càng khó hơn).Biết vào CR có càm giác như đang ở nhà, cảm giác mình thuộc về nơi đó.Ui, yêu phòng cấp cứu quá.
Tối thứ hai vào RC kh phải để học và cũng không có ý định đi khám hay hỏi bệnh mà là để gặp aH để nói điều cần nói; chẳng hiểu hôm đó là ngày gì nữa, mỗi lần có cơ hội tiếp cận anh thì lại có người chen vào phá đám.Hôm đó cũng kh hiểu anh như thế nào luôn, khi chạm mặt anh, anh nói và kh kịp để cho mình phản ứng lại thì đi xa mất rùi, nhớ kh nhầm ngày hôm đó ngay cả việc chào anh một tiếng cũng làm không được.Chưa lúc nào thấy khó khăn khi nói điều mình cần nói.Cảm giác thất bại, mình bỏ về, gặp anh ở thang máy, vui vì nghĩ là lần này không ai phá mình nữa.Vừa mới nói aH, thì anh lại lên tiếng trước:” nếu em kh trực ở khoa nào hết thì ở cấp cứu chơi với anh, có gì hấp dẫn anh sẽ chỉ cho em”.bất ngờ và hạnh phúc vì những gì mà mình muốn nói với anh, thì anh nói rùi.Chưa kịp gật đầu ok, thì anh lại mất hút.Tức không chịu được.
Gặp anh lần hai, vừa mới nói aH, thì anh A từ đâu xuất hiện chen vào( trời ơi, muốn đánh ông anh đó ghê).
Gặp anh lần 3, cũng vậy mình vừa mới nói aH ơi, thì anh có phone, anh vừa chạy đi vừa vẫy tay chào mình.
Những lần trước, không có gì để nói thì gặp anh thường xuyên, hôm nay có cái cần nói thì không thể nào nói được.
Về đến nhà, mình mới nhớ ra, ngày thứ hai phòng cấp cứu rất busy, bác sĩ làm gì có thời gian nói chuyện như ngày thứ 5, thứ 6 và những ngày cuối tuần.
Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2008
Phòng Cấp cứu bv Chợ Rẫy
Trưởngkhoa:BSCKII.TônThấtQuỳnhÁi Nhân sự: Có 142 nhân viên
Bác sĩ
- Bác sĩ chuyên khoa II: 03
- Thạc sĩ – Bác sĩ: 01
- Bác sĩ chuyên khoa I: 11
- Bác sĩ: 10
Điều dưỡng:
- Cử nhân điều dưỡng: 08
- Điều dưỡng trung cấp: 85
Nhân viên khác
- Thủ thư: 01
- Vi tính: 05
- Hộ lý: 09
- Phục vụ: 09
( nhân sự phòng cấp cứu thay đổi thường xuyên ah, phần lớn bác sĩ và điều dưỡng dưới cấp cứu là của các khoa gởi xuống học, làm việc ở đó từ 1-2 năm, có khi là 5 năm( aH làm ở cấp cứu 5 năm) sau đó về khoa cộng tác tiếp, chỉ có bác trưởng khoa, các bác trưởng tua và phó tua, một số bác sĩ và các anh chị điều dưỡng là nhân sự cố định của phòng cấp cứu)
Chức năng nhiệm vụ: Thường trực cấp cứu 24/ 24 giờ , tiếp nhận trung bình 250 bệnh nhân, đảm bảo cấp cứ kịp thời và hiệu quả
Tiếp nhận tất cả bệnh nhân từ Thành phố, các tỉnh chuyển về cấp cứu cũng như tự đến Cấp cứu ngoại viện khi có yêu cầu.
Đáp ứng xử lý cấp cứu kỹ thuật cao: Can thiệp học tim mạch, can thiệp mạch máu (TAE, TOCE), phẩu thuật cấp cứu tính mạng ngay tại khoa cấp cứu.
Quy trình cấp cứu hoàn chỉnh và khép kín, tiếp đón bệnh nhân ngay tại cấp cứu.
Chọn lọc (Triage) bệnh nhân
Theo dõi, chẩn đoán và điều trị cấp cứu
Hồi sức cấp cứu khẩn trương ngay tại khoa
Phẩu thuật cấp cứu sinh mạng
Trang bị đầy đủ phương tiện chẩn đoán và điều trị
Điện tim sốc điện, xét nghiệm sinh hóa, X quang thường qui
CT-Scan
Oxy trung tâm, bơm tiêm điện, máy hút, máy thở, Oxymeter
Phòng mổ cấp cứu khẩn cấp
Phòng hồi sức tập trung
Phòng cách ly đúng tiêu chuẩn.
phòng cấp cứu:
là nơi bận rộn và căng thẳng luôn hiện diện.
là nơi cả máy và người hoạt động 24/24 - hình như kh có khái niệm nghỉ ngơi ở nơi này.
là nơi cuối cùng( ở miền Nam) đón nhận sự khó khăn từ các bệnh viện khác chuyển tới.
là nơi luôn diễn ra cuộc đấu tranh sinh tử.
là nơi có những hình ảnh kinh khủng và kinh dị, ám ảnh nhất trên đời.
là nơi có căn phòng đầy âm khí( phòng ICU ở đó một ngày ít nhất có 3-4 người ra đi mãi mãi).
là nơi mà bạn có thể quan sát được thế nào là sự đau đớn về mặt thể xác, là sự hoảng sợ về bệnh tật; là cảm giác hồi hộp đứng lên ngồi xuống kh yên, kh biết người thân của mình bệnh ra sao có nguy hiểm không; là nước mắt cùng sự gào thét khi người thân không qua khỏi; là niềm vui và cái thở phào nhẹ nhõm khi thấy người thân bình an…..
là nơi mà sinh viên y học được cái gọi là nhạy bén lâm sàng và tính cứng rắn( các anh dưới đó đều nói điều này rất cần, nên cố gắng rèn luyện).
…….
PS: entry sau se viet ve casc bac si dưới cấp cứu.
Bác sĩ
- Bác sĩ chuyên khoa II: 03
- Thạc sĩ – Bác sĩ: 01
- Bác sĩ chuyên khoa I: 11
- Bác sĩ: 10
Điều dưỡng:
- Cử nhân điều dưỡng: 08
- Điều dưỡng trung cấp: 85
Nhân viên khác
- Thủ thư: 01
- Vi tính: 05
- Hộ lý: 09
- Phục vụ: 09
( nhân sự phòng cấp cứu thay đổi thường xuyên ah, phần lớn bác sĩ và điều dưỡng dưới cấp cứu là của các khoa gởi xuống học, làm việc ở đó từ 1-2 năm, có khi là 5 năm( aH làm ở cấp cứu 5 năm) sau đó về khoa cộng tác tiếp, chỉ có bác trưởng khoa, các bác trưởng tua và phó tua, một số bác sĩ và các anh chị điều dưỡng là nhân sự cố định của phòng cấp cứu)
Chức năng nhiệm vụ: Thường trực cấp cứu 24/ 24 giờ , tiếp nhận trung bình 250 bệnh nhân, đảm bảo cấp cứ kịp thời và hiệu quả
Tiếp nhận tất cả bệnh nhân từ Thành phố, các tỉnh chuyển về cấp cứu cũng như tự đến Cấp cứu ngoại viện khi có yêu cầu.
Đáp ứng xử lý cấp cứu kỹ thuật cao: Can thiệp học tim mạch, can thiệp mạch máu (TAE, TOCE), phẩu thuật cấp cứu tính mạng ngay tại khoa cấp cứu.
Quy trình cấp cứu hoàn chỉnh và khép kín, tiếp đón bệnh nhân ngay tại cấp cứu.
Chọn lọc (Triage) bệnh nhân
Theo dõi, chẩn đoán và điều trị cấp cứu
Hồi sức cấp cứu khẩn trương ngay tại khoa
Phẩu thuật cấp cứu sinh mạng
Trang bị đầy đủ phương tiện chẩn đoán và điều trị
Điện tim sốc điện, xét nghiệm sinh hóa, X quang thường qui
CT-Scan
Oxy trung tâm, bơm tiêm điện, máy hút, máy thở, Oxymeter
Phòng mổ cấp cứu khẩn cấp
Phòng hồi sức tập trung
Phòng cách ly đúng tiêu chuẩn.
phòng cấp cứu:
là nơi bận rộn và căng thẳng luôn hiện diện.
là nơi cả máy và người hoạt động 24/24 - hình như kh có khái niệm nghỉ ngơi ở nơi này.
là nơi cuối cùng( ở miền Nam) đón nhận sự khó khăn từ các bệnh viện khác chuyển tới.
là nơi luôn diễn ra cuộc đấu tranh sinh tử.
là nơi có những hình ảnh kinh khủng và kinh dị, ám ảnh nhất trên đời.
là nơi có căn phòng đầy âm khí( phòng ICU ở đó một ngày ít nhất có 3-4 người ra đi mãi mãi).
là nơi mà bạn có thể quan sát được thế nào là sự đau đớn về mặt thể xác, là sự hoảng sợ về bệnh tật; là cảm giác hồi hộp đứng lên ngồi xuống kh yên, kh biết người thân của mình bệnh ra sao có nguy hiểm không; là nước mắt cùng sự gào thét khi người thân không qua khỏi; là niềm vui và cái thở phào nhẹ nhõm khi thấy người thân bình an…..
là nơi mà sinh viên y học được cái gọi là nhạy bén lâm sàng và tính cứng rắn( các anh dưới đó đều nói điều này rất cần, nên cố gắng rèn luyện).
…….
PS: entry sau se viet ve casc bac si dưới cấp cứu.
Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2008
Sự kết thúc - Bài học thứ 3 ( y3)
Lâu rùi không viết về cấp cứu, dạo này xảy ra chuyện không vui giữa anh và nhóm của mình, nên cũng không có tâm trạng để viết.Uh, không hiểu bọn mình đã làm sai chuyện gì, hay việc bọn mình xuống cấp cứu học, và hay chạy vào box nhờ anh chỉ bảo có ảnh hưởng gì đến công việc của anh không.mà tự dưng lạnh lùng, khó chịu và không còn thân thiện với bọn mình như trước.Thấy buồn về thái độ đó, kh biết anh nghĩ sao, nhưng bọn mình cảm giác như sắp đánh mất đi một người bạn một người anh lớn.Anh là tấm gương về mọi mặt cho bọn mình noi theo, vậy mà h đây cái thái độ và cách ứng xử không ra người lớn đó, làm thất vọng quá.Nếu anh tin vào những gì người ta nói, thì cũng chỉ nên lạnh lùng với mình, nếu có hiểu lầm thì cũng chỉ hiểu lầm mình thui, sao lại có thái độ đó với bạn của mình.Không chỉ buồn về thái độ của anh, mà còn buồn vì mình gây ảnh hưởng không tốt đến các bạn.Uh, hiểu lầm, tại sao các mối quan hệ của mình luôn được thử thách bằng những sự hiểu lầm.Có những lần vượt qua được, nhưng cũng có những lần chấm hết, đến như một cơn gió, đi như một cơn dông quét qua.Lần này thì giống như đồ thị hình sin vậy đó, đến đỉnh điểm thì hạ xuống, mong là nó như hình sin, sẽ không có sự kết thúc.Mình và bạn không muốn mất đi một người anh như anh.
Trước khi biết đến phòng cấp cứu, thì trong suy nghĩ của mình bác sĩ cc là những người rất giỏi vì họ là những người đón nhận và giải quyết những khó khăn ban đầu, họ là người đầu tiên giúp bệnh nhân qua được nguy hiểm đe dọa tính; bệnh dưới cấp cứu muôn hình vạn trạn, cho nên bác sĩ cấp cứu phải vững ở nhiều chuyên môn.4 tháng ở cấp cứu, thì đã suy nghĩ khác, thực tế không phải như vậy. Ở cc có hai khu vực, chỉ có khu vực ICU, mới thật sự kinh khủng, bệnh nhân được đưa vào đó là đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.Bác sĩ trong box, chỉ cần một sai lầm nhỏ là mất bệnh nhân, đôi lúc cố gắng hết sức mà vẫn không cứu kịp.Với mình những người trong đó là rất giỏi.Còn bác sĩ ở khu vực ngoài thì đa dạng……..ai từng xuống cấp cứu học thì chắc đã biết.Phòng cấp cứu ở bv nào cũng như nhau.
Entry này viết về một người để lại cho mình những ấn tượng không thể quên,
Một người con gái dáng người thấp, nói tiếng việt không chuẩn.Chị là người Anh gốc Việt.Chị sống và học ở Anh.Hiện chị là sv y6 qua CR học một tháng.Ngày hôm đó là ngày đầu tiên và cũng là ngày cuối cùng được gặp chị.3 tiếng đồng hồ tiếp xúc với chị - một khỏang thời gian rất ngắn, nhưng đủ để mình hiểu đúng về vai trò của người thầy thuốc.Hôm đó có một case ngưng tim ngưng thở.Bác sĩ tua trực làm động tác hồi sức chưa tới 10 phút thì buông bệnh nhân, nhưng chị ấy thì không, các bác sĩ chính không làm nữa, chị vẫn tiếp tục, điều dưỡng cũng khômg thèm giúp chị, lúc đó bọn mình nhảy đến giúp đơn giản vì lúc đó thấy bức xúc về hành động của các bác dưới đó, bn thì gần chết, người nàh thì đau khổ, còn họ họ vẫn cười vui vẻ được, và nói bệnh nhân tử vong một cách bình thản, nhưng dường như lúc nói điều đó họ không dám nhìn thẳng vào người nhà. không muốn thấy chị làm việc đơn độc và thấy người nhà bệnh nhân gần như là chết theo bệnh nhân luôn rùi.Người thì bóp bóng, người thì nhồi.Làm đủ cách, 30 phút sau, bn không có dấu hiệu gì là qua được.
Nói sao nhỉ, nhiều bạn khác nói rằng bọn mình và chị ấy chưa có đủ kinh nghiệm còn các bác dưới đó có kinh nghiệm và biết case nào cứu được ca nào sẽ không.Không biết nữa, không biết là nó nói đúng không.Mình chỉ biết một điều là bọn mình và chị làm đúng.Uh, có thể bệnh nhân không qua được sau tất cả những cố gắng, nhưng việc cố gắng hết mình và thái độ hết mình vì người bệnh sẽ giúp người nhà bớt đau khổ và dằn vặt hơn.Với mình, hình ảnh chị không buông bệnh nhân và tận dụng từng tia hi vọng nhỏ nhoi là một hình ảnh đẹp mang tính nhân văn.Cũng nhờ có chị,mà ngày hôm đó, mình hiểu ra một điều.Nhiệm vụ của người bác sĩ là cứu người, còn việc quyết định để cho người đó sống đời sống thực vật hay ngừng sự sống là quyền của người nhà.
PS: la entry cuoi ve phong cap cuu, xay ra nhieu su co nen cung kh co xuc cam gi voi noi ay de viet nua, khi nao tim lai nguon cma hung se viet tiep
Trước khi biết đến phòng cấp cứu, thì trong suy nghĩ của mình bác sĩ cc là những người rất giỏi vì họ là những người đón nhận và giải quyết những khó khăn ban đầu, họ là người đầu tiên giúp bệnh nhân qua được nguy hiểm đe dọa tính; bệnh dưới cấp cứu muôn hình vạn trạn, cho nên bác sĩ cấp cứu phải vững ở nhiều chuyên môn.4 tháng ở cấp cứu, thì đã suy nghĩ khác, thực tế không phải như vậy. Ở cc có hai khu vực, chỉ có khu vực ICU, mới thật sự kinh khủng, bệnh nhân được đưa vào đó là đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.Bác sĩ trong box, chỉ cần một sai lầm nhỏ là mất bệnh nhân, đôi lúc cố gắng hết sức mà vẫn không cứu kịp.Với mình những người trong đó là rất giỏi.Còn bác sĩ ở khu vực ngoài thì đa dạng……..ai từng xuống cấp cứu học thì chắc đã biết.Phòng cấp cứu ở bv nào cũng như nhau.
Entry này viết về một người để lại cho mình những ấn tượng không thể quên,
Một người con gái dáng người thấp, nói tiếng việt không chuẩn.Chị là người Anh gốc Việt.Chị sống và học ở Anh.Hiện chị là sv y6 qua CR học một tháng.Ngày hôm đó là ngày đầu tiên và cũng là ngày cuối cùng được gặp chị.3 tiếng đồng hồ tiếp xúc với chị - một khỏang thời gian rất ngắn, nhưng đủ để mình hiểu đúng về vai trò của người thầy thuốc.Hôm đó có một case ngưng tim ngưng thở.Bác sĩ tua trực làm động tác hồi sức chưa tới 10 phút thì buông bệnh nhân, nhưng chị ấy thì không, các bác sĩ chính không làm nữa, chị vẫn tiếp tục, điều dưỡng cũng khômg thèm giúp chị, lúc đó bọn mình nhảy đến giúp đơn giản vì lúc đó thấy bức xúc về hành động của các bác dưới đó, bn thì gần chết, người nàh thì đau khổ, còn họ họ vẫn cười vui vẻ được, và nói bệnh nhân tử vong một cách bình thản, nhưng dường như lúc nói điều đó họ không dám nhìn thẳng vào người nhà. không muốn thấy chị làm việc đơn độc và thấy người nhà bệnh nhân gần như là chết theo bệnh nhân luôn rùi.Người thì bóp bóng, người thì nhồi.Làm đủ cách, 30 phút sau, bn không có dấu hiệu gì là qua được.
Nói sao nhỉ, nhiều bạn khác nói rằng bọn mình và chị ấy chưa có đủ kinh nghiệm còn các bác dưới đó có kinh nghiệm và biết case nào cứu được ca nào sẽ không.Không biết nữa, không biết là nó nói đúng không.Mình chỉ biết một điều là bọn mình và chị làm đúng.Uh, có thể bệnh nhân không qua được sau tất cả những cố gắng, nhưng việc cố gắng hết mình và thái độ hết mình vì người bệnh sẽ giúp người nhà bớt đau khổ và dằn vặt hơn.Với mình, hình ảnh chị không buông bệnh nhân và tận dụng từng tia hi vọng nhỏ nhoi là một hình ảnh đẹp mang tính nhân văn.Cũng nhờ có chị,mà ngày hôm đó, mình hiểu ra một điều.Nhiệm vụ của người bác sĩ là cứu người, còn việc quyết định để cho người đó sống đời sống thực vật hay ngừng sự sống là quyền của người nhà.
PS: la entry cuoi ve phong cap cuu, xay ra nhieu su co nen cung kh co xuc cam gi voi noi ay de viet nua, khi nao tim lai nguon cma hung se viet tiep
Thứ Tư, 14 tháng 5, 2008
Ngoại lâm sàng Y3
Thi xong ngoại lâm sàng, đợt ngoại ở CR của mình đến đây là kết thúc, không biết sau này lên năm 6 có cơ hội được quay trở lại nơi này không nữa, một chút nhẹ nhõm trong người( lần trước thi xong nội lâm sàng giống như trút được một tấn đá ra khỏi người).
Hai tháng học ngọai ở CR, thì cảm thấy hình như chỉ có hôm thi là thật sự được học được dạy, được chỉ cho thấy những chỗ sai, những chổ thiếu sót.Mới thấy đi qua 4 tháng nội lâm sàng rùi vậy mà kĩ năng lâm sàng vẫn chưa khá hơn lên chút nào, now cộng thêm 2 tháng ngoại lâm sàng thì cái kĩ năng của mình vẫn vậy.
Nói về bài thi của mình trước,hôm đó xém chút nữa là khóc, chạy ra thấy bệnh nhân hậu phẫu, được đặt ống dẫn PTBD la mình muốn xỉu rùi, bệnh án tiền phẫu làm còn bị sai tới sai lui, cộng thêm bn không hợp tác, không chịu cho khám, người nhà cũng kiên quyết không hợp tác; chạy tìm anh nội trú, có mặt anh ở đó, bn cũng không chịu đồng ý cho khám.Không gịân gì người bệnh, sáng hôm qua chú ấy bị hỏi nhềiu quá rùi, nếu là mình,mình cũng vậy thui.Một lát sau có lẽ thấy mặt mình tái xanh đi, họ siêu lòng hay sao đó, đồng ý trả lời câu hỏi của mình.Nói là trả lời mà trả lời cũng lung tung- một ngày thi không may mắn mình đứng khai thác bệnh sử mà tim thì đập nhanh, tay chân thì lạnh tóat, lần này không phải do kh biết đặt câu hỏi mà do bệnh nhân ….Cuối cùng cũng xong, đứng trình bệnh cho anh, lúc anh khen bệnh án của mình phần bệnh sử khá nhất, khai thác diễn tiến bệnh khá rõ và tốt, xuất sắc nhất trong nhóm thi.Làm mình ngạc nhiên quá, khen có một câu mà ngay sau đó anh chê mình nguyên tràng dài, chưa hỏi được cái chẩn đóan bệnh trước quên nói bệnh nhân đưa giấy xuất viện, không phải mình quên mà bệnh nhân có hợp tác đâu, mình lúc đó không dám làm phật ý họ, không dám hỏi nhềiu, hỏi xong được cái bệnh là mừng muốn chết, trong số những cái anh bảo mình thiếu sót chi có cái đó là mình không phục.Bị anh chê là sử dụng từ ngữ chưa chuẩn, chưa phân biệt đâu là văn nói, đâu là văn viết, mình còn quên không mô ta dịch mật chảy ra từ ống dẫn PTBD, khám bụng thấy bình thường mà quên ghi triệu chứng âm tính có giá trị, không phãi quên, mà lúc đó run qúa, viết vội vàng quá, nên không đủ.Nói đến phần CLS.mới thấy, mình học chưa vững chỉ nắm được khỏang 60%.Bài thi của các bạn tốt hơn mình ở những điểm khác, chỉ có điều các bạn mắc sai lầm quá dông dài.
Bô môn ngọai chủ trương không đánh rớt sinh viên nên mình đi thi cũng không lo lắng gì, chỉ cố gắng hết sức để điểm cao, vì mục tiêu của mình là dùng điểm số năm 3 để kéo điểm năm nhất năm hai.Uh,cho đến ngày hôm nay có lẽ là chuyện đó sẽ không thành hiện thực, thi nội lâm sàng điểm cũng thấp, thi ngọai lâm sàng cũng không cao hơn , cũng thấp như vậy( hai môn lâm sàng chỉ cao nhất mà điểm thấp te tua thì xem như là xong rùi đó).Nhưng không buồn, ngày hôm nay bị anh Vinh là mình không thấy buồn, có bị la mới thấy mình còn kém lắm, kèm rất nhiều so với những gì mình nghĩ về bản thân mình.Từ trước đến h mình tự tin hơn các bạn vì mình cảm thấy sự nhạy bén của mình khi đi học lâm sàng là có nhỉnh hơn một chút, kĩ năng hỏi và khám có hơn một chút.Nhưng cái một chút đó thật sự không là gì, có siêng năng có nhạy bén, nhưng kiến thức không vững, không chắc thì cũng chỉ là mò mẫm như thầy bói xem voi.Cho đến ngày hôm nay mới nhận thấy mình chưa đủ tố chất để trở thành một bác sĩ chứ nói chi là thành bác sĩ giỏi, là ước mơ thi nội trú.Cái tính không cẩn thận bao lần làm mình mất nhưng cơ hội trong cuộc sống, đã bao lần đẩy mình xuống vực thẳm khi mình cận kề những điều tốt đẹp nhất, và cho đến ngày hôm nay mình vẫn chưa sửa được.Cứ nhìn vào cái bệnh án sáng nay làm, mình mới thấy mình thiếu sót một mảng lớn trong bệnh án, anh la là đúng.Khi mình cẩn thận thì mình sẽ không thiếu sót.Sáng nay anh nhắc hoài điều đó, lúc đứng nghe chỉ thấy sao anh khó tính và có quá kĩ tính không .Nhưng đến lúc anh phân tích cái bệnh án của mình,mình mới thấy điều đó không thừa, và tính cẩn thận thật sự là một tố chất mà người bác sĩ phải tự xây dựng cho mình, điều đó thuộc về ý thức và trách nhiệm của người thầy thuốc đối với bệnh nhân.Nghe anh kể câu chuyện của thầy Hữu Thông, về tính cẩn thận của thầy, thấy ngưỡng mộ thầy lắm và mới thấy bọn mình chỉ là những con vẹt con, học điểm số cao, hỏi gì cũng trả lời vanh vách như trả bài nhưng thật sự không nắm gì hết…bọn mình là những người đi học theo kiểu cho biết, chứ chưa thật sự học để trở thành bác sĩ.Now đi học, đi thi quên một chút thì chỉ bị điểm số thấp, nhưng sau này ra trường trở thành những người chịu trách nhiệm về sức khỏe và sinh mạng của người khác mà thiếu sót thì hậu quả thế nào nhỉ, lúc đó sẽ phải trả giá đắt.Lúc nào cũng thấy thầy Thông là bọn mình, nói rất nhiều, thanh phiền rất nhiều về cách học của bọn mình, mà không hiểu sao thầy lại làm vậy vậy, cứ nghĩ thầy thích nói nhiều về bản thân mình.Now thì hiểu rùi, ngày ngày hôm nay cái ngày bị chê không còn cái gì hết trước mặt bệnh nhân, trước các bạn, mới thấy thấm thía những điều thầy nói.Tất cả sự nghiêm khắc của thầy cô, cũng chỉ là mong bọn mình nghiêm khắc với bản thân hơn để cẩn thận hơn, hạn chế sai sót tới mức tối đa, làm điều đó không phải cho bản thân mình lúc đi thi đạt điểm cao mà để sau này bọn mình thật sự trở thành người bác sĩ đúng nghĩa.
Mình thích bộ môn ngoại, với họ thi chỉ không phải lúc lấy điểm số cao thấp, mà là dịp để dạy cho bọn mình những bệnh điển hình cụ thể, những cái chung nhất, và sẽ nhớ lâu nhất, để sau khi đi xong ngọai bọn mình vẫn còn đọng lại trong đầu những kiến thức cơ bản nhất, là dịp để chỉ cho sv thấy những điểm thiếu sót để rút kinh nghiệm.Lúc đứng nghe các bạn trình bệnh với anh Vinh, mình không còn quan tâm hôm nay điểm cao hay thấp nữa, cái điều lớn nhất mà mình thu gặt được trong ngày hôm nay sau hai tháng đi học ngọai đó là những bài học lâm sàng quý giá từ kĩ năng thăm khám, hỏi bệnh, đến cái thái độ của mình trong giao tiếp.Cái điều quan trọng và mình cảm thấy hạnh phúc nhất là sau ngày thi này, mình không chỉ biết cái thiếu sót của mình khi học lâm sàng là ở đâu, (có lẽ cho đến ngày hôm nay anh Vinh chính là người chỉ cho mình thấy những chỗ sai của mình) nhìn lại từ cách học mà còn phải thay đổi thái độ học tập, mới thấy những cố gắng của mình chưa là gì so với các anh các thầy, nên cần phải siêng năng cố găng hơn nhiều.
Kết thúc rùi, yêu lắm bệnh viện Chợ Rẫy, nói là kết thúc vậy thui, chứ có ngày nào không qua Chợ Rẫy, không ghé lầu 4 yêu dấu đâu.
Hai tháng học ngọai ở CR, thì cảm thấy hình như chỉ có hôm thi là thật sự được học được dạy, được chỉ cho thấy những chỗ sai, những chổ thiếu sót.Mới thấy đi qua 4 tháng nội lâm sàng rùi vậy mà kĩ năng lâm sàng vẫn chưa khá hơn lên chút nào, now cộng thêm 2 tháng ngoại lâm sàng thì cái kĩ năng của mình vẫn vậy.
Nói về bài thi của mình trước,hôm đó xém chút nữa là khóc, chạy ra thấy bệnh nhân hậu phẫu, được đặt ống dẫn PTBD la mình muốn xỉu rùi, bệnh án tiền phẫu làm còn bị sai tới sai lui, cộng thêm bn không hợp tác, không chịu cho khám, người nhà cũng kiên quyết không hợp tác; chạy tìm anh nội trú, có mặt anh ở đó, bn cũng không chịu đồng ý cho khám.Không gịân gì người bệnh, sáng hôm qua chú ấy bị hỏi nhềiu quá rùi, nếu là mình,mình cũng vậy thui.Một lát sau có lẽ thấy mặt mình tái xanh đi, họ siêu lòng hay sao đó, đồng ý trả lời câu hỏi của mình.Nói là trả lời mà trả lời cũng lung tung- một ngày thi không may mắn mình đứng khai thác bệnh sử mà tim thì đập nhanh, tay chân thì lạnh tóat, lần này không phải do kh biết đặt câu hỏi mà do bệnh nhân ….Cuối cùng cũng xong, đứng trình bệnh cho anh, lúc anh khen bệnh án của mình phần bệnh sử khá nhất, khai thác diễn tiến bệnh khá rõ và tốt, xuất sắc nhất trong nhóm thi.Làm mình ngạc nhiên quá, khen có một câu mà ngay sau đó anh chê mình nguyên tràng dài, chưa hỏi được cái chẩn đóan bệnh trước quên nói bệnh nhân đưa giấy xuất viện, không phải mình quên mà bệnh nhân có hợp tác đâu, mình lúc đó không dám làm phật ý họ, không dám hỏi nhềiu, hỏi xong được cái bệnh là mừng muốn chết, trong số những cái anh bảo mình thiếu sót chi có cái đó là mình không phục.Bị anh chê là sử dụng từ ngữ chưa chuẩn, chưa phân biệt đâu là văn nói, đâu là văn viết, mình còn quên không mô ta dịch mật chảy ra từ ống dẫn PTBD, khám bụng thấy bình thường mà quên ghi triệu chứng âm tính có giá trị, không phãi quên, mà lúc đó run qúa, viết vội vàng quá, nên không đủ.Nói đến phần CLS.mới thấy, mình học chưa vững chỉ nắm được khỏang 60%.Bài thi của các bạn tốt hơn mình ở những điểm khác, chỉ có điều các bạn mắc sai lầm quá dông dài.
Bô môn ngọai chủ trương không đánh rớt sinh viên nên mình đi thi cũng không lo lắng gì, chỉ cố gắng hết sức để điểm cao, vì mục tiêu của mình là dùng điểm số năm 3 để kéo điểm năm nhất năm hai.Uh,cho đến ngày hôm nay có lẽ là chuyện đó sẽ không thành hiện thực, thi nội lâm sàng điểm cũng thấp, thi ngọai lâm sàng cũng không cao hơn , cũng thấp như vậy( hai môn lâm sàng chỉ cao nhất mà điểm thấp te tua thì xem như là xong rùi đó).Nhưng không buồn, ngày hôm nay bị anh Vinh là mình không thấy buồn, có bị la mới thấy mình còn kém lắm, kèm rất nhiều so với những gì mình nghĩ về bản thân mình.Từ trước đến h mình tự tin hơn các bạn vì mình cảm thấy sự nhạy bén của mình khi đi học lâm sàng là có nhỉnh hơn một chút, kĩ năng hỏi và khám có hơn một chút.Nhưng cái một chút đó thật sự không là gì, có siêng năng có nhạy bén, nhưng kiến thức không vững, không chắc thì cũng chỉ là mò mẫm như thầy bói xem voi.Cho đến ngày hôm nay mới nhận thấy mình chưa đủ tố chất để trở thành một bác sĩ chứ nói chi là thành bác sĩ giỏi, là ước mơ thi nội trú.Cái tính không cẩn thận bao lần làm mình mất nhưng cơ hội trong cuộc sống, đã bao lần đẩy mình xuống vực thẳm khi mình cận kề những điều tốt đẹp nhất, và cho đến ngày hôm nay mình vẫn chưa sửa được.Cứ nhìn vào cái bệnh án sáng nay làm, mình mới thấy mình thiếu sót một mảng lớn trong bệnh án, anh la là đúng.Khi mình cẩn thận thì mình sẽ không thiếu sót.Sáng nay anh nhắc hoài điều đó, lúc đứng nghe chỉ thấy sao anh khó tính và có quá kĩ tính không .Nhưng đến lúc anh phân tích cái bệnh án của mình,mình mới thấy điều đó không thừa, và tính cẩn thận thật sự là một tố chất mà người bác sĩ phải tự xây dựng cho mình, điều đó thuộc về ý thức và trách nhiệm của người thầy thuốc đối với bệnh nhân.Nghe anh kể câu chuyện của thầy Hữu Thông, về tính cẩn thận của thầy, thấy ngưỡng mộ thầy lắm và mới thấy bọn mình chỉ là những con vẹt con, học điểm số cao, hỏi gì cũng trả lời vanh vách như trả bài nhưng thật sự không nắm gì hết…bọn mình là những người đi học theo kiểu cho biết, chứ chưa thật sự học để trở thành bác sĩ.Now đi học, đi thi quên một chút thì chỉ bị điểm số thấp, nhưng sau này ra trường trở thành những người chịu trách nhiệm về sức khỏe và sinh mạng của người khác mà thiếu sót thì hậu quả thế nào nhỉ, lúc đó sẽ phải trả giá đắt.Lúc nào cũng thấy thầy Thông là bọn mình, nói rất nhiều, thanh phiền rất nhiều về cách học của bọn mình, mà không hiểu sao thầy lại làm vậy vậy, cứ nghĩ thầy thích nói nhiều về bản thân mình.Now thì hiểu rùi, ngày ngày hôm nay cái ngày bị chê không còn cái gì hết trước mặt bệnh nhân, trước các bạn, mới thấy thấm thía những điều thầy nói.Tất cả sự nghiêm khắc của thầy cô, cũng chỉ là mong bọn mình nghiêm khắc với bản thân hơn để cẩn thận hơn, hạn chế sai sót tới mức tối đa, làm điều đó không phải cho bản thân mình lúc đi thi đạt điểm cao mà để sau này bọn mình thật sự trở thành người bác sĩ đúng nghĩa.
Mình thích bộ môn ngoại, với họ thi chỉ không phải lúc lấy điểm số cao thấp, mà là dịp để dạy cho bọn mình những bệnh điển hình cụ thể, những cái chung nhất, và sẽ nhớ lâu nhất, để sau khi đi xong ngọai bọn mình vẫn còn đọng lại trong đầu những kiến thức cơ bản nhất, là dịp để chỉ cho sv thấy những điểm thiếu sót để rút kinh nghiệm.Lúc đứng nghe các bạn trình bệnh với anh Vinh, mình không còn quan tâm hôm nay điểm cao hay thấp nữa, cái điều lớn nhất mà mình thu gặt được trong ngày hôm nay sau hai tháng đi học ngọai đó là những bài học lâm sàng quý giá từ kĩ năng thăm khám, hỏi bệnh, đến cái thái độ của mình trong giao tiếp.Cái điều quan trọng và mình cảm thấy hạnh phúc nhất là sau ngày thi này, mình không chỉ biết cái thiếu sót của mình khi học lâm sàng là ở đâu, (có lẽ cho đến ngày hôm nay anh Vinh chính là người chỉ cho mình thấy những chỗ sai của mình) nhìn lại từ cách học mà còn phải thay đổi thái độ học tập, mới thấy những cố gắng của mình chưa là gì so với các anh các thầy, nên cần phải siêng năng cố găng hơn nhiều.
Kết thúc rùi, yêu lắm bệnh viện Chợ Rẫy, nói là kết thúc vậy thui, chứ có ngày nào không qua Chợ Rẫy, không ghé lầu 4 yêu dấu đâu.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)