Y ĐỨC LÀ GÌ ? Y ĐỨC LÀ CHẨN ĐOÁN ĐÚNG VÀ ĐIỀU TRỊ TỐT CHO BỆNH NHÂN

Thứ Năm, 30 tháng 9, 2010

Kỉ niệm vui ( viết về Thầy Phước Hùng - bộ môn CTCH )

Ngày đó mình là y3

sv : anh ơi, em bị đau vai phải ?
Thầy : chỉ tui xem em đau ở đâu ?
sv : chỉ vị trí đau
Thầy : đau ở đó gọi là đau vai ah, em học bài Thăm khám khớp vai chưa ? Thi ctch lâm sàng có qua không ?
sv : ủa,em nhớ bài đó y5 mới được học @-@
Thầy : ...
Thầy : khám bệnh ( làm đủ các nghiệp pháp và giảng cho nghe một bài về thăm khám khớp vai ), em tập những động tác giúp cơ cổ khỏe, thay đổi thói quen xấu : ngồi không đúng tư thế, không cần uống thuốc. 
sv:  em cảm ơn anh.
Thầy : bài Thăm khám khớp vai, tui dạy ở gd cho y3, chỉ có ngày đó em cúp học, chứ không phải không được dạy
sv : @-@.

 lần đầu tiên mình gặp thầy Phước Hùng, là lúc mình và ku Quang gõ cửa phòng Trưởng khoa - khoa CTHH ở CR tìm thầy Bé Bảy, ai ngờ gặp anh ^.^, hôm đó khám bệnh mà giống như trình bệnh á.Đi từ bệnh sử đến biện luận chẩn đoán, anh giống như Thầy đang hỏi thi.

Sau buổi khám bệnh hôm đó, hiểu được một điều: nhiều lúc thấy không thoải mái lắm khi Bn diễn tả mãi mà không diễn tả được họ đau thế nào.Ở vào vị trí mình lúc đó, khi anh Hùng hỏi mình về cảm giác đau mình cũng không biết mô tả làm sao cho đúng,nên phải thật bình tĩnh khi khám bệnh.Cuối cùng anh là người giúp mình định hướng lại triệu chứng của mình một cách rõ ràng cụ thể mà không có sự áp đặt chủ quan.

Nhớ mãi câu nói của anh, " các em học y, được học về giải phẫu học, được học triệu chứng học cụ thể rõ ràng, được thầy cô giảng cho nghe về triệu chứng một cách tỉ mỉ, mà còn mô tả không đúng về triệu chứng của mình mắc phải, thì BN làm điều đó càng khó khăn hơn.Cho nên các em không phải là học mà phải học thật kĩ, thật chính xác, để còn giúp BN làm rõ ràng cụ thể triệu chứng của họ mà không có sự áp đặt ý kiến chủ quan, để mình không ép Bn phải có triệu chứng đó để mình chẩn đoán ra bệnh ".

ngày đó ngây ngô đến mức không biết anh là ai, thấy anh ngồi ở trong phòng cùng với một anh nội trú, nên nghĩ chắc là nội trú mới tốt nghiệp một vài năm gì đó, nên xưng anh.Hai năm sau nghe tin, anh là PSG.TS  ^.^, và biết anh lớn hơn mình rất nhiều về tuổi ( hết dám xưng anh )

Hai năm sau,lần thứ 2 được nhìn thấy anh, là  ở gd chiều nay, tự nhiên nhớ về cái ngày đi khám bệnh, vẫn phong cách giảng bài đó, đưa ra những câu hỏi mở, kích thích những cái đầu lười suy nghĩ.

Ps: ngày mai sẽ chăm chỉ tập những động tác mà ngày đó anh khuyên mình tập ^.^

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

Bệnh viện Nhi Đồng II

Viết, viết và viết.....viết để lưu giữ những cảm xúc, những gì mình có được khi mình gắn bó với một nơi nào đó tuy kh lâu, nhưng cũng đủ để có những kỉ niệm kh thể quên :)

Giới thiệu sơ sơ về bệnh viện ( nguồn từ website của bv)

Bệnh viện Nhi đồng 2 tại địa chỉ số 14 Lý Tự Trọng - Quận 1- TP. Hồ Chí Minh, là một trong những bệnh viện nhi hàng đầu cùng với Bệnh viện Nhi đồng 1 phụ trách điều trị bệnh nhân nhi khoa cho các Tỉnh, Thành phía Nam.

Bệnh viện Nhi đồng 2 có trên 1000 giường , mỗi ngày có từ 4.000 - 5000 bệnh nhân ngoại trú đến khám và nhập viện. Chức năng và nhiệm vụ của Bệnh viện bao gồm: khám và điều trị bệnh, dự phòng, chỉ đạo tuyến, đào tạo huấn luyện, hợp tác quốc tế, nghiên cứu khoa học và làm kinh tế y tế.

Bệnh viện có 07 phòng chức năng, 24 khoa lâm sàng, 5 khoa cận lâm sàng với đầy đủ các chuyên khoa (đặc biệt Bệnh viện có: tổ Ngoại thần kinh Nhi, Khoa Tâm lý trẻ em và Khoa khám Trẻ em lành mạnh).

Nhân sự của Bệnh viện bao gồm: 1.111 cán bộ viên chức, trong đó có 228 nhân viên có trình độ Đại học và trên Đại học ( bao gồm 1Tiến sĩ, 18 Bác sĩ chuyên khoa cấp II, 26 Thạc sĩ, 79 Bác sĩ chuyên khoa cấp I, còn lại là các Bác sĩ đa khoa và 6 Dược sĩ), 600 điều dưỡng và kỹ thuật viên (bao gồm 23 Cử nhân điều dưỡng và còn lại là trung cấp và sơ cấp )

Từ năm 2004, Bệnh viện Nhi đồng 2 đã triển khai thực hiện phẫu thuật ghép thận và ghép gan.
Là cơ sở thực tập và đào tạo sinh viên, Bác sĩ sau Đại học của Đại học Y Dược TP.HCM và Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch TP. Hồ Chí Minh.

Với mình đây là bệnh viện đẹp nhất thành phố HCM, thích nhất là những cây xanh ở trong bệnh viện này :)

Đi qua trại nào là mình viết về trại đó, h đi xong mình tập trung lại vào Note chia sẻ cùng các bạn.
mai thi mà h vẫn ngồi viết, quen rùi, đi qua một trại là sẽ viết, khi cảm xúc còn mình nên viết ra ngay, viết để sau này nhìn lại

HÔ HẤP

Hai tuần ở Hô hấp kết thúc bằng bài thi mà thầy cô gọi là lượng giá lâm sàng, đề kh khó chỉ dễ mắc bẫy, mình làm xong cũng kh biết sai hay đúng; nhìn cái đề , ngưỡng mộ thầy cô mình quá.Nếu chỉ học sách chắc chắn làm kh được, vì sách chưa update, những gì đề thi hỏi được update từ những h học lâm sàng( lý thuyết lâm sàng và trình bệnh với thầy cô)…dù muốn dù kh cũng kh lười biếng đi lâm sàng được.
Hai tuần mà cũng khối chuyện xảy ra, ngẫm lại thầy mình thật là nhiều chuyện.

Tuần đầu, bv này đâu có gì là áp lực và căng thẳng, Bn khá dễ chịu, thầy cô rất thương sinh viên, các anh chị ở khoa cũng rất ư là dễ thương vậy mà hế 4 ngày mới bắt nhịp được , mới thích nghi được ( một phần chưa trở lại bình thường sau đi nội, một phần kh thầy vui, tâm trạng kh tốt, một phần là tình yêu dành cho bệnh viện mất đâu đầy).

May là ở trong tuần nay, kh có trình bệnh, mà học x-quang và khí dung….haha, hai tuần đi hô hấp ở CR mình thấy hoang mang với cái x-quang quá chừng, nó biết mình mà mình kh biết nó, vật lộn với đống sách và tài liệu chẩn đoán hình ảnh cũng chỉ có được cái khái niệm, vậy mà 45 phút học với cô Hồng, mình đã biết x-quang là gì, biết đọc nó, cầm nó lên kh thấy hoang mang nữa.Ở CR tại khoa hô hấp, kh dc đụng đến x-quang, học chay chẳng hiểu gì hết á, thầy cô nói lý thuyết xuông không.Ở bv Nhi, người thật việc thật, x-quang thật học đến đâu nhập đến đó…..tóm lại thấy vui, kết hợp kiến thức có sẵn, một vài ghi chú của cô Hồng, có x-quang để thực hành, nên h đây cầm x-quang phổi lên kh còn ngơ ngác như nai vàng, kh còn cái vẻ mặt ngu ngu nữa.

Tiếp theo là khí dung, haiz, đi cấp cứu CR một năm trời, mỗi lần thấy Bn được phun khí dung, hay thở oxy qua mặt nạ hoặc canula, catherte…vẫn luôn thắc mắc về cách sử dụng, liều, FiO 2 cần đạt được, cũng hỏi mấy anh mà kh vẫn mơ hồ, có đọc sách nhưng vẫn chưa sang….keke, 30 phút học với cô Hồng kết hợp với sách, mình đã nắm được cái cơ bản về liệu pháp oxy.
bắt đầu thấy hứng thú trở lại.

Kết thúc tuần đầu tiên, đánh dấu bằng việc đi trực, trức hai ngày liên tiếp luôn á.Ngày thứ 7 ở nhà kh thầy vui, ở nhà kh học , kh ngủ thì tự nhiên chuyện kh vui lại đến trong đầu mình.Cũng kh có ai để đi chơi, cũng kh có hứng đi đâu nên chạy vào bv học,1h, 2h, 3h trôi qua mình muốn đi về rùi ( hôm đó là ngày 27-02), nhưng lại nghĩ , nếu h mình bước ra khỏi bv vào lúc này, thì mình sẽ mãi mãi kh tìm thấy cái mình đánh mất.Thế là về, qua phòng khí dung làm khí dung cho mấy bé, sau đó lục hết phim ra đọc( chính xác là kh bỏ sót một phim nào có ở trong khoa tính đến thời điểm ngày hôm đó)….tự nhiên thấy vui được một chút.Ngày chủ nhật đi trực tiếp, đi trực với G4 của mình…..( sẽ kể vào một entry khác).
Tuần thứ hai,được giao ban với cô bệnh của phòng cấp cứu, một buổi ban giao ban đáng nhớ,vì hai điều: thứ nhất, cái ngày mong đợi dc giao ban với cô, thì cô kh đến, một nhóm trực khác ngày với mình kh chuẩn bị gì thì cô lại bất ngờ xuất hiện;làm mình thấy tiếc, dù gì, đứng vào cái vị trí người đi trực giao ban vẫn thích hơn là vào nghe; thứ hai, cô giao ban đúng cái bệnh mình theo dõi trong đêm trực( xem như một niêm an ủi vậy, sửa cho bạn cũng là sửa cho mình).Hôm đó, cả nhóm bị cô la, kh học được gì nhiều, chỉ học được một điều, biết cách theo dõi bệnh nặng, bệnh trong box, biết cách nắm bệnh để giao ban….

Hai ngày trình bệnh, thích nhất ở cô Tâm, là trước khi trình bệnh cô dẫn cả nhóm đi xem bệnh, cô trực tiếp hỏi bệnh và khám bệnh.Cô hướng dẫn cách tiếp cận bệnh nhân ngay tại giường bệnh, chỉ cách khám bệnh ngay tại giường bệnh,mình thích như vây, khi làm như vậy buổi trình bệnh kh mạng nặng nội dung là lý thuyết lâm sàng, mà là thầy trò cùng bàn về bệnh., với cái cách hướng dẫn của cô mình biết mình sai ở đâu và sai được sửa liền,với lại học tại giường bệnh mình vừa học được từ cô, còn học được từ bệnh nhân.

Những ngày tiếp theo, mình bắt được nhịp nên mình hăng hái, thích khám bệnh, hỏi bệnh, mình đã quay trở lại, mình tìm thấy được điều mình đánh mất, nên mình hứng thú và hăng say, bước ra khỏi cái vòng lẩn quẩn, h đây chỉ biết tiến về phía trước….cái phòng 08 khá là đông bệnh, mình chì nắm bệnh ở ba giường, biết được hai bệnh trong 4 bệnh mục tiêu phải học, hai bệnh khác chạy học ở các phòng còn lại….Theo bệnh đến lúc vào và ra, đúng hai tuần, sang sang vào chơi với bé, hỏi diến tiến bệnh qua mẹ của bé, nhưng cứ đến lúc đưa ống nghe lên người bé là bé lại khóc hét lên, nhiều lúc muốn bỏ bệnh luôn kh muốn theo dõi, vì sáng nào cũng vậy, nhưng ai ngờ lại thân với cô bé nhiều như vậy đâu, nhiều lúc đang đi trong bệnh viện có tiếng gọi, quay lại thấy bé, nhiếu lúc bé đang khóc, mình xuất hiện nó hết khó, kh quấy nữa…tự nhiên thấy vui vui.

PS: cảm ơn hai cô rất nhiều. cảm ơn hai bé nữa( một bé ở cc, một bé ở phòng 08).

TIÊU HÓA

Hai tuần ở trại Tiêu Hóa cũng kết thúc bằng một bài thi lượng giá ( với mình thì chưa còn những việc mình chưa làm được).

Ngày đầu tiên đến trại TH, được anh Tưởng chào đón với một loạt câu hỏi...người nghe kh hiểu người nói muốn hỏi gì, nên trả lời và nghe " xỉ vả" trong trạng thái hai cái tai ù ù, đầu thì cứ quay vòng vòng kaka....Từ những câu hỏi đó mà mình thích trại Tiêu hóa, thích học, và sự hứng thú với lâm sàng đang dần về với mình, và ngày càng nhiều hơn nữa.Sáng sáng, hơn 6h một chút có mặt ở bv, ôm một đống hồ sơ ra khám bệnh, sau đó lại đứng phía sau lưng anh Tưởng, xem anh khám lại và hỏi những điều mình thắc mắc...cứ vậy hai tuần qua, học được rất nhiều điều từ bệnh nhân và từ anh.Nội trú nào cũng nhiệt tình giảng dạy cho sinh viên như anh thì tốt quá.

Mình học được nhiều cái, chính xác là biết cách học từ việc khám bệnh và ghi chép hồ sơ, cách theo dõi diễn tiến bệnh.....và cái đầu của mình đã hoạt động trở lại, kể từ sau cái ngày bị hỏi, , ...ngày trước mình kh thích những anh chị lớn chị im lặng làm việc, kh hướng dẫn sinh viên, nhưng h mình thay đổi suy nghĩ rùi, có những người thích nói, nên họ nói suốt, tình nguyện chỉ dạy, có những người chỉ nói khi mình hỏi.Do đó, học được hay không, học được bao nhiêu là ở mình, do mình, kh phải do người khác hay do môi trường.Chỉ cần năng động là mình làm chủ được trên mọi phương diện, giồng như hai tuần qua, mình chủ động với lượng kiến thức nhập vào đầu mình, chủ động trong việc nhờ anh chị lớn chỉ cho mình thấy cái sai cái đúng của mình.

sáng nay thi kh tốt, câu hỏi dễ , dễ lấy điểm 10, vì chỉ thuộc bài mà chép ra, với lại đó là cái cần nhớ.Nhưng mình vẫn thiếu sót, điểm lần này sẽ thấp hơn bài thi bên hô hấp, hơi buồn.

Ở Tiêu Hóa có một người mình kh thể kh nhắc tới là anh Phong, ghét người lắm lắm, thầy gì đâu mà suốt ngày ở văn phòng bộ môn, kh hướng dẫn lầm sàng gì hết, khó tính kinh khủng, nói suốt ngày mà nói lan man di đâu kh ah.....vậy mà ngày cuối trước khi rời khỏi trại tiêu hóa thì mình mới nhận ra anh Phong kh đáng ghét như mình nghĩ, ít ra những điều anh nói sau cùng làm mình suy nghĩ nhiều, về cách học của mình, về thái độ học tập của mình, ý thức học tập nữa.

Và lúc nào học ,anh Phong cũng nói phải cố gắng thay đổi những thói quen kh tốt, những suy nghĩ không tốt của cha mẹ trong cách chăm sóc con cái của họ thì lúc đó mới thật sự thành công trong việc khám và điều trị bệnh nhi....sáng nay tự nhiên mình cảm thấy khó mà thực hiện được điều này, vì kh phải ai sinh ra cũng có đủ ba mẹ; kh phải ba mẹ nào cũng sẵn sàng làm những điều tốt nhất cho con họ, thay đổi định kiến, thói quen của một ai đó là điều kh dễ.

Theo suy nghĩ của mình, bác sĩ kh phải là thiên thần càng không phải là người có khả năng thay đổi người khác....chỉ cần mình chỉ cho họ thấy nhìn ra cái nào là tốt, cái nào là kh tốt, thói quen nào đúng và kh đúng, kiến thức về chăm sóc trẻ em là ok rùi, còn họ thực hiện được làm được điều đó hay không vượt ngoài tầm kiểm soát của bác sĩ, vì còn nhiều yếu tốt chi phối đến hành vi của một người đó là văn hóa, xã hội, tâm linh, sự xung đột trong cuộc sống gia đình có nhiều thế hệ sống chung nữa chứ.

SƠ SINH

Đi đến tuần thứ 6, đến sơ sinh, mình gặp được người muốn gặp- cô Dương, học được điều muốn học.
Thích sơ sinh, nhìn mấy bé mới chào đời được vài ngày tuổi, thật là thích, các bé cứ ngoe ngoẩy suốt ( trừ lúc ngủ).

Trẻ thơ là thiên thần của cuộc sống.

Thích sơ sinh, vì cô Dương quá nhiệt tình, thời gian đi ngắn, chỉ có một tuần, nên cô cố gắng đến mức tối đa để truyền đạt những kiến thức cơ bản cần thiết về sơ sinh cho sv.

Cảm thấy ở cô một bầu nhiệt huyết rất lớn dành cho nghề.

Thích sơ sinh, chưa có trại nào yêu cầu khắt khe về vô khuẩn như sơ sinh,nên tập được tính cẩn thận, vì trẻ sơ sinh cũng dễ bị bệnh, đặc biệt là NTSS thường là tổn thương đa cơ quan, nên học cách khám trẻ sơ sinh, cũng học luôn cách nhìn tổng quát về Bn, không bỏ sót vấn đề , focus vấn đề chính, nhưng kh bỏ sót vấn đề liên hệ khác để điều trị đạt hiệu quả cao nhất …..

Thích sơ sinh, vì đây là trại duy nhất đi xong mà kiến thức đọng lại trong đầu nhiều nhất, và ở đây mình được học theo cách “ problem-base learning " qua những tình huống cô Dương đưa ra, từ những câu hỏi của Bà mẹ, khi mình lang thang qua các phòng khác hỏi bệnh, khám bệnh trong khi chờ cô đến, nhưng câu hỏi đó là những điều rất cơ bản, những điều thường gặp trong cuộc sống vậy mà câu mình biết ít hơn câu mình kh biết, có câu nghe xong thấy mình thật ngô nghê vì chẳng biết gì hết

Thích sơ sinh, vì ở đây, mình học được một bài học qua cách tư vấn cho Bà mẹ:

Khi mình tư vấn, có Bà mẹ, tin tưởng hoàn toàn, họ làm theo mà kh thắc mắc gì hết, nếu mình đúng, kiến thức mà mình đưa cho họ đúng thì kh sao.Lỡ mình kh đúng mà mình cũng kh biết thì nguy to, lúc đó là mình hại người mà mình cũng kh biết.Do đó để hạn chế những rủi ro, tốt nhất là phải học nghiêm túc, điều gì chắc thì nói, kh thì kh nói, đừng vì sĩ diện mà nói ba hoa.

Khi mình tư vấn có người phớt lờ, vì họ kh tin….trước h mình cứ nghĩ Bn tin tưởng bác sĩ hơn sinh viên, nhưng h thay đổi, bác sĩ hay sinh viên kh quan trọng, quan trọng là thái độ, là tác phong, là bản lĩnh của mình khi giao tiếp, kiến thức nhiều chưa chắc đã tạo được niềm tin ở người khác

Cón ba trại, thật sự kh có cảm xúc để viết.Tim mạch, nhắc đến là thấy đau, đau vì câu nói của chị Khanh " các em nên xem lại thái độ và cách học của mình", không trách chị, trách bọn mình quá lười, và tinh thần học tập không tốt.Vì lười nên cũng kh gắn bó với lâm sàng, nên kh rút ra được gì cho bản thân, kh bám lâm sàng nên cũng kh có cảm xúc gì lắng đọng trong mình.Cấp cứu, mình kh bắt được nhịp làm việc của phòng cấp cứu, và mình lơ mơ vơi kiến thức Nhi, nên nhiều lúc thấy bệnh mình cũng kh biết tiếp cận thế nào, một tuần, mình kh bắt được nhịp, thấy lạc kh thấy hứng thú với việc học, cảm thấy kh thân thiện với cc Nhi như CR mặc dù các anh chị bác sĩ ở cc Nhi rất dễ thương, kh sao mình sẽ đi thêm cấp cứu nhi để học, để lấp cái khoảng trống do mình tạo ra.Thận-màu: ở huyết học được 3 ngày, thận 2 ngày,cưởi tên lửa xem bệnh, nên cuối cùng là kh biết hoàn kh biết.

Ps: các bạn trong nhóm Nhi, chia sẻ tiếp với Trân ba trại cấp cứu , tim mạch, Thận máu.

Kinh nghiệm học lâm sàng nhi tốt nhất là , học lý thuyêt vững, nhưng đi lâm sàng thì focus trong cuốn thực tập nhi và trong lúc hỏi bệnh khám bệnh đôi lúc hãy nghĩ đến những điều mình không tưởng tưởng ra vì trẻ em kh phải là người lớn thu nhỏ.

Kinh nghiệm thi, cuốn thực tập lâm sàng, học nát cái cuốn đó, va đi lâm sàng chịu khó một chút là điểm cao.

ngày mai muốn ở nhà, vì sáng nay thi tệ quá :(

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

Trại Tiêu Hóa bv Nhi Đồng II

mai thi mà h vẫn ngồi viết, quen rùi, đi qua một trại là sẽ viết, khi cảm xúc còn mình nên viết ra ngay, viết để sau này nhìn lại

Hai tuần ở trại Tiêu Hóa cũng kết thúc bằng một bài thi lượng giá ( với mình thì chưa còn những việc mình chưa làm được).

Ngày đầu tiên đến trại TH, được anh Tưởng chào đón với một loạt câu hỏi...người nghe kh hiểu người nói muốn hỏi gì, chỉ nhớ ngày hôm đó 20 sv, nhưng chỉ có mình đứng lãnh đạn, đại diện trả lời và nghe " xỉ vả" trong trạng thái hai cái tai ù ù, đầu thì cứ quay vòng vòng( lúc đó đứng cạnh anh nên khi anh quay qua là thấy mặt mình ngay nên bắt trả lời, chứ kh có ý định đại diện trả lời,) kaka...cũng vui, nhờ vậy mà kh cần làm quen anh, anh cũng biết mình là ai, lúc sau thấy mình có vẻ thảm quá nên anh kêu mình ngưng để các bạn khác trả lời.Từ những câu hỏi đó mà mình thích trại Th, thích học, và sự hứng thú với lâm sàng đang dần về với mình, và ngày càng nhiều hơn nữa.Sáng sáng, hơn 6h một chút có mặt ở bv, ôm một đống hồ sơ ra khám bệnh, sau đó lại đứng phía sau lưng anh Tưởng, xem anh khám lại và hỏi những điều mình thắc mắc...cứ vậy hai tuần qua, học được rất nhiều điều từ bệnh nhân và từ anh.Nội trú nào cũng nhiệt tình giảng dạy cho sinh viên như anh thì tốt quá.

Mình học được nhiều cái, chính xác là biết cách học từ việc khám bệnh và ghi chép hồ sơ, cách theo dõi diễn tiến bệnh.....và cái đầu của mình đã hoạt động trở lại, kể từ sau cái ngày bị hỏi, hầu như ngày nào mình cũng có câu hỏi dành cho anh Tưởng, ...ngày trước mình kh thích những anh chị lớn chị im lặng làm việc, kh hướng dẫn sinh viên, nhưng h mình thay đổi suy nghĩ rùi, có những người thích nói, nên họ nói suốt, tình nguyện chỉ dạy, có những người chỉ nói khi mình hỏi.Do đó, học được hay không, học được bao nhiêu là ở mình, do mình, kh phải do người khác hay do môi trường.Chỉ cần năng động là mình làm chủ được trên mọi phương diện, giồng như hai tuần qua, mình chủ động với lượng kiến thức nhập vào đầu mình, chủ động trong việc nhờ anh Tưởng chỉ cho mình thấy cái sai cái đúng của mình.

sáng nay thi kh tốt, câu hỏi dễ , dễ lấy điểm 10, vì chỉ thuộc bài mà chép ra, với lại đó là cái cần nhớ.Nhưng mình vẫn thiếu sót, điểm lần này sẽ thấp hơn bài thi bên hô hấp, hơi buồn.Thi xong nhớ đến điều anh Tưởng nói lúc sáng.Sáng nay chỉ có mình xuống trại khám bệnh hỏi bệnh, các bạn khác ngồi học bài để thi( mình ghét nhất cái việc cầm sách trước khi thi, đặc biệt là thi lâm sàng thì còn ghét hơn, kh hiểu sao ngay từ lúc đi lâm sàng mình quan niệm thi cuối trại là đánh giá những gì mình học được ở lâm sàng, bài thi sáng nay làm bất ngờ, vì nó giống thi lý thuyết hơn; đề kh hay như bên hô hấp), thấy mình dưới trại,anh Tưởng ngạc nhiên,nói mình đi học bài để thi đi, mình cũng chỉ cười và nói  với anh"  thi lâm sàng thì học gì để thi now, ngày nào em cũng học chứ có phải lúc thi em mới học bài" ; anh Tưởng ngạc nhiên lần 2, và nói " em là người siêng năng nhất nhóm của em phải kh?cũng rất siêng đọc sách đúng kh?rất thích đi lâm sàng đúng kh? thấy cái cách em đặt câu hỏi cho anh mỗi sáng và việc khám bệnh hỏi bệnh của em là anh biết mà?thấy cái gì cũng muốn học đúng kh?nhưng điểm thi của em ít khi được điểm cao đúng kh?" ..mình chưa hết ngạc nhiên thì anh nói tiếp" em chưa biết cách thi lấy điểm cao ở trường mình?...." em đi mỗi trại hai tuần nắm em đừng mong làm mình sẽ nắm được hết những cái cơ bản cần nắm, ra trường rùi cũng phải đạo tạo lại hết á"..." nếu em muốn thi nội trú thì cần phải lưu tâm đến điểm số".......anh xả cho một tràn, mình nghe xong mà thấy bấn loạn......đến lúc chào anh để đi học bài, anh nói...." làm những gì mà em thấy đúng, anh khuyến khích việc lăn xả trên lâm sàng, nhưng em phải học cách cân bằng giữa học và thi".---> suy nghĩ nhiều đây.

Ở Tiêu Hóa có một người mình kh thể kh nhắc tới là anh Phong, ghét người lắm lắm, thầy gì đâu mà suốt ngày ở văn phòng bộ môn, kh hướng dẫn lầm sàng gì hết, khó tính kinh khủng, nói suốt ngày mà nói lan man di đâu kh ah.....vậy mà ngày cuối trước khi rời khỏi trại tiêu hóa thì mình mới nhận ra anh Phong kh đáng ghét như mình nghĩ, ít ra những điều anh nói sau cùng làm mình suy nghĩ nhiều về mình, về cách học của mình, về thái độ học tập của mình, ý thức học tập nữa.

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

Nội lâm sàng Y4

Cầm xấp cour huyết học lên mà vẫn học kh vào, phát hiện ra mình chưa viết note, nghĩa là trong mình cảm xúc còn ngổn ngang quá, sinh ra thuộc typ1 người nhạy cảm , đa cảm…giàu cảm xúc, đi đến đâu, thấy việc gì, ở nới nào một thời gian dài cũng để lại trong mình một chút gì đó.

Học ở bệnh viện Chợ rẫy gần hai năm rùi, nhưng chưa thật sự cảm nhận hết sự năng động, áp lực….của cái bệnh viện này.Nhưng 10 tuần qua, học nội ở Chợ rẫy theo lịch của nhà trường, đã thấm, đã cảm nhận được phần nào đó bệnh viện này mang đến cho con người ta sự năng động, vì nó năng động nên những con người học và làm việc ở đây không năng động thì sẽ bị nhấn chìm liền á; cái bệnh viện này cũng đem đến cho người ta bao áp lực, người đi làm có cái sức ép của công việc, người đi học thì chịu sức ép của việc học và thi cử …. 10 tuần ở bv này, đã trả lời cho mình câu hỏi vì sao mình thích bệnh viện Chợ Rẫy nhiều như vậy, và mình cũng phát hiện ra nhiều về chính mình trong suốt thời gian học nội vừa qua.
Mình gọi những cảm xúc lắng đọng của mình trong Note là nhật kí lâm sàng sau mỗi đợt đi bệnh viện, nhật kí kh ghi lại những kiến thức chuyên môn, cũng kh ghi lại những case bệnh hay mà mình gặp trên lâm sàng, những dòng cảm xúc mình viết ra là những gì mình quan sát thấy hàng ngày, là những bài học từ bệnh nhân , từ thầy cô – bài học về cuộc sống….
Trại đầu tiên mình đến học là Tiêu Hóa,sáng sáng theo anh Ái ( bác sĩ của bệnh viện) hỏi , khám bệnh, làm hồ sơ giúp cho anh, sau đó anh hướng dẫn lại cho chúng mình về bệnh đang theo dõi, cách đề nghị CLS, biện luận CLS…..nhờ vậy mà thích học, vì cái mình hỏi có người trả lời, cái mình kh biết có người hướng dẫn; nhờ vậy mà cái đầu với sức ì khá lớn của mình đã hoạt động trở lại, đã năng động trở lại, bắt đầu học, học cái mình thích, học từ lâm, sàng, và kiếm sách để tìm hiểu cái mình chưa rõ; hai tuần ở tiêu hóa đã học tập rất là tích cực, gần như ngày nào cũng đọc sách.Uh, nhưng chả hiểu tại sao học nhiều như vậy mà đến lúc thi mình chết ở ngay hai câu tiêu hóa, tiêu hóa là phần mình làm tệ nhất á, một câu thì làm kh kịp vì suy nghĩ chậm, câu hai biết làm mà vẫn ghi không kịp, lúc về nghĩ lại thấy mình tệ khủng khiếp.
Ngày trực đầu tiên kh có gì để nhớ, ngày trực thứ hai là một ngày đáng nhớ :
 Hôm đó ngồi nói chuyện với một chị điều dưỡng, chị ấy nói “ chị rất quý, rất phục những người bác sĩ biết làm luôn những công việc của điều dưỡng, muốn biết điều dưỡng làm sai hay đúng thì trước hết mình phải biết làm; chữa bệnh cho bệnh nhân không chỉ có chẩn đoán và điều trị mà bác sĩ còn phải biết cách chăm sóc một bệnh nhân bệnh và điều đó học từ điều dưỡng”…..mình thấy điều chị ấy nói đúng, nghe xong cũng nhận ra , học để trở thành bác sĩ rất khó,học từ sách vở, học  từ BN và học từ những người làm việc cùng với mình……tóm lại là học hoài học nhiều ngày nào cũng học
Hôm đó, tớ được chỉ nhiều, được các chị hướng dẫn lại cách tiêm chích, được chích đủ kiểu luôn, xử lý mấy dịch truyền kh chảy như thế nào ( có một thực tế, sv y di bv nhiều lúc bn kêu chỉnh lại dịch truyền cho chảy, kh biết làm thế nào cho chảy, lúng ta lúng túng như gà mắc thóc, cuối cùng cũng gọi anh chị điều dưỡng); có nhiều bạn cho rằng cái đó mình kh cần biết kh cần làm, tớ thấy vậy là sai đó, mấy bạn thử xuống cấp cứu vào trong cái phòng ICU , nhiều lúc BN vào trong tình trạng nguy kịch, kh kiếm được vien để chích, điều dưỡng kh chích được, gọi bác sĩ, bác sĩ kh chích được thì cũng kh còn người để gọi giúp nữa.( thật ra là còn, gọi đồng nghiệp, nếu như đồng nghiệp làm được)…..tóm lại lúc là sinh viên tranh thủ học vì sai có người sửa, kh biết có người chỉ.Ra trường là bác sĩ rùi, kh có được những đặc ân đó.
 yêu trại này, mặc dù kh được giáo viên hướng dẫn lâm sàng, nhưng các anh chị bác sĩ ở khoa rất là dễ thương, thầy trưởng khoa cũng dễ thương, tốt với sinh viên nữa, thầy rất ư là hiền, thân thiện nữa.
Đi trại này , thấy đâu là bờ để đi tới.
Trại thứ hai là tim mạch, thích học tim từ năm 3, nhưng hai tuần của y4 phát hiện ra mình kh còn hứng thú với tim mạch nữa.Xuống đến trại tim tự nhiên choáng váng toàn tập. lúng túng giống như đang ở ốc đảo giữa đại dương.Năm 3, học tim mạch dữ dội, nghe tim cũng khá, vậy mà lên y4, nghe xong kh xác định được đó là tiếng tim gì, nhiều lúc kh nghe thấy âm thổi, mặc dù Bn có âm thổi buồn toàn tập - đúng là cái gì chứ mà , nghe tim  không nghe thường xuyên là quên sạch hết.Năm nay, đi học mới thấy cảm ơn cô Phượng và cô Trang, nhờ sự nghiêm khắc và lượng kiến thức cô trang bị cho chúng mình,với cách dạy quá tuyệt với, nên đi tim mạch kh ngỡ ngàng khi đứng trước BN. Còn choáng váng là vì nhìn vào ECG kh biết đọc, kh biết nó nói gì.; nghe tim xong thấy tai mình lùng bùng.Gì chứ nghe tim tớ kh dám suy luận logic để xem nó là gì, cái suy luận logic trong y học khác với toán học á( toán : 1+1=2, y học 1+1= nhiều đáp án).
Hai đêm trực ở tim mạch( kh biết các bạn khác thế nào), tớ thì kh học được gì hết á, cũng kh có ân tượng gì luôn, cũng kh rút ra được gì cho bản thân luôn( có lẽ vì vậy mà mình kh còn hứng thú với tim mạch chăng),thấy các bạn siêng năng quá và tớ kh có được cái cảm giác thân thiện như ở tiêu hóa tớ bị khớp thấy buồn đi trực kh thấy vui, tớ thấy mình lạc lõng, kh thấy hào hứng.Lúc đi trực chỉ phát hiện ra sự tệ hại của mình, và thấy mình thụ động quá, khả năng thích nghi với mội trường mới còn kém quá.
Thích nhất là những lúc, đi theo cô Hậu phó khoa, nghe cô hướng dẫn lâm sàng cho các anh chị bác sĩ đi học, mình mở mang thêm được một chút , cái đầu sáng hơn một chút.
Ngày thầy Bình đi buồng dưới trại, đầu óc của mình cũng được khai sáng, mình biết cách tiếp cận BN, và cách suy nghĩ , cách đi đến chẩn đoán thông suốt một chút.Ah, vui nhất là phát hiện ra cái cách học của mình đúng( từ năm 3 đã thấy nó đúng, nhưng thấy kết quả mình thu lượm lại được thì ít ỏi quá, nên nghĩ là sai; lúc đi nội tiết, nghe anh Nam nói về cách học y thì thấy hai anh em giống nhau về cái cơ bản mà người học y cần phải biết, tất nhiên cách học mỗi người mỗi khác), chỉ có điều năng lực bản thân hạn chế( độ tập trung kh cao, trí nhớ có hạn) nên mình phải bỏ nhiều thời gian hơn những người khác khi học, nên có nhiều bài vở mình kh xem kịp( người ta chỉ cần a thời gian để hiểu vấn đề thì mình cần tới b thời gian và b>a) chưa phát huy được hiệu quả của nó ( theo cách nói của một người mình quen là mình kh biết lượng sức, nên lúc nào mình cũng bị đuối và gặp trục trặc trong thi cử), bò từ từ cũng đến nơi( kh phải cứ về đích mới là người thắng cuộc, ngựa đua đường dài mới là ngựa chiến , kaka).
Hai tuần ở tim mạch, chỉ làm được duy nhất một việc là nỗ lực và cố gắng hết mình để đọc ECG, thật ra đầu tư cho ECG từ năm 3 rùi á, nhưng lúc đó tớ chỉ quan tâm đến sinh lý điện tim, chưa thấy cái nào khó như vậy, học tới học lui , học xuôi học ngược vẫn kh hiểu; còn xây dựng cấu trúc kh gian cho quả tim, để định hình xem điện cực mắc vào thì sẽ thế nào, nhưng vẫn nghiệm chưa ra.Lúc ở trại tim mạch, gặp được một anh bác sĩ đi học, anh ấy nói mình và bạn Trang là chuyển đạo trước ngực nhìn tim theo mặt phẳng ngang, chuyển đạo ngoại biên theo mặt phẳng trán, câu nói ấy như cái key giúp mình giải quyết một mớ lằng nhằng mà mình bỏ công sức tìm hiểu từ năm 3 ấy.Từ thời điểm đó, thì mình học ECG kh thấy nặng nề nữa, có thể nói đọc đến đâu hiểu đến đó, nhớ cũng gần hết những cái mình tự học phát hiện ra ECG thú vị quá.
 ở trại này còn nhiều mục tiêu chưa đạt được, kh phải vì nó khó và kh có thời gian chỉ là do mình lười và thụ động( thật tình là mình vẫn chưa học được cách thích nghi với mọi hoàn cảnh).
Trại thứ ba là hô hấp, bất mãn, bực bội, chán nản với cái trại này ghê gớm,( kh biết nhóm trước đi thế nào) đến nhóm mình thấy nản quá.
từ năm 3 được nghe nhiều về thầy Vũ, năm nay về nội CR, tưởng là sẽ được đi theo thầy học; ek, ai ngờ thầy bị tai nạn giấc mơ kh thành sự thật luôn á buồn toàn tập.
Đi 10 tuần, trình được hai bệnh án, thầy cô bận toàn tập;kh được hướng dẫn lâm sàng luôn á,; cai quan trọng nhất là x-quang mà cũng không được xem.--> thất vọng tràn trề.
Không biết nói gì, nói nữa chỉ là bất mãn, hai tuần ở trại hô hấp chỉ tự học.Ah, quên còn một người chưa nhắc đến là anh Duy, bác sĩ bệnh viện, hai tuần theo anh mở mang được chút ít; nhớ câu anh nói, mình chưa biết cách hỏi bệnh sử, ít đi trực lắm đúng không( nghe câu đó xong buồn nguyên một ngày, về nhà ngồi nghĩ lại,ở tiêu hóa, tim mạch mình hỏi bệnh kĩ lắm mà, ngày xưa dc anh Vinh nội trú ngoại khen biết cách khai thác bệnh sử; nhưng kh hiểu sao lúc đi hô hấp mình hỏi bệnh còn tệ hơn y3) chiều đó, ngồi xem lại cuốn Bate’s và skill hỏi bệnh sử kĩ năng tốt mà do thiếu kiến thức, nên kh biết hỏi gì, nên khai thác kh đủ.
 kh hoàn thành được một mục tiêu nào đề ra ở hô hấp( thấy tệ ghê chưa)
Trại thứ 4 là huyết học, yêu cô Thanh Thanh quá, hai tuần ở gần cô học được nhiều lắm.Nhìn cô giao tiếp với BN thấy quý cô lắm nghe; cô và thầy Thiện Trí ở 4B3 là những người bác sĩ rất thân thiện với BN, quan tâm tới BN như quan tâm chính người thân của mình, từ cách nói chuyện đến cách khám bệnh mình đều cảm nhận được sự yêu thương quan tâm rất thật trong đó, làm tất cả cho BN,vì BN; để làm được điều này thì trước hết phải có cái tâm với con người và với nghề (đi theo nhiều người học rùi, nhưng chưa bao giờ cảm thầy ở họ được những điều như mình cảm thấy ở cô Thanh và thầy Thiện Chí;  kh phải ai thân thiện, giao tiếp tốt cũng là thật, đôi lúc chỉ là nghệ thuật giao tiếp, kĩ năng giao tiếp quá tốt do học từ cuốn Đắc Nhân Tâm- tớ ghét cuốn này vô cùng, ghét tất cả các cuốn sách dạy ứng xử, dạy cách sống, thấy có vẻ xạo xạo, và dụng ý nhiều quá).Cũng chỉ là một câu nói, nhưng mình nói với tất cả tấm lòng và sự yêu thương mình cũng giúp được BN nhiều lắm á, khi tinh thần con người ta khỏe người ta cũng có niềm tin, khi có niềm tin rùi nhiều lúc bệnh cũng khỏi( tớ gọi điều này là kì tích trong y học, có những lúc tưởng là mất Bn mà BN kh bị tử thần cướp đi); các bạn có xem phim Grey Anatomy kh nhỉ, thích bộ phim đó, tập phim nào tớ cũng cảm nhận được, các bác sĩ song hành với việc điều trị cho Bn họ còn giúp Bn có thêm niềm tin, tin vào cuộc sống, tin vào chính mình, tin vào bác sĩ điều trị.Khi Bn và bác sĩ  cùng tin, và cùng hướng về một mục đích thì tử thần kh thể chiến thắng; nếu Bn có thể kh qua khỏi, thì họ cũng sẽ thấy cái chết thật nhẹ nhàng, khi ấy nỗi đau của bệnh tật cũng giảm bớt, khi không còn đau thì người ta sẽ thấy hạnh phúc, đơn giản chỉ có thế).Lúc cô Thanh Thanh nói, cô kh chịu nổi khi thấy Bn đau,cô phải đi tìm cách giúp cho Bn hết đau, mình tin đó là thật, nghe cô nói xong, mình nghiệm ra thêm một điều, đau cùng với nỗi đau của BN thì tự nhiên mình sẽ có động lực hơn trong học và làm.
Ở trại, được cô hướng dẫn lâm sàng nhiều lắm, hướng dẫn cách tiếp cận BN, cách khám bệnh, phát hiện triệu chứng, cách đề nghị CLS, hướng dẫn viết hồ sơ bệnh án của Bv nữa chứ; vui nhất là lúc bị cô la, cô la mình như mẹ la con, nghe cô la xong học được nhiều điều.
Bác sĩ ở trại dễ thương quá, hỏi gì cũng chỉ, tạo hết điều kiện cho sinh viên học tập, khoa nhỏ bé, mà tình người và tình thương cao cả.Thích nhất là được tự do xem phim x-quang.
 ở huyết học, mình muốn lười cũng kh được, lười thấy có lỗi với cô quá, nên siêng học, khi siêng lại thấy thích học, đây là trại duy nhất mà mình hoàn thành các mục tiêu đề ra từ lâm sàng đến cận lâm sàng.Nhưng sẽ quay lại nơi ấy, để học X-quang.
Trại thứ năm là thận, ở trại 8 ngày, được hướng dẫn hai ngày, tóm lại kh biết vẫn hoàn kh biết.Đi ít ngày quá,mà còn gần kề thi nội nên kh tập trung; nên kh có gì đọng lại trong mình, ngoại trừ một người là anh Tâm, bắt đầu thấy quý anh Tâm rùi nghe, thích cái cách làm việc của anh Tâm- thực tế và kh bị lối mòn hóa và kh cổ điển quá như thầy cô bộ môn Nội.
Điều duy nhất học được ở trại thận là biết biện luận cái tổng phân tích nước tiểu .
NGÀY THI NỘI:
 trước thi ngủ trên đống sách, sống trong lo sợ.Vào thi thì mất bình tĩnh, thi xong thì bàng hoàng tan nát.Đề kh khó, nhưng do mình dở.Có câu biết làm, làm kh kịp phản xạ còn chậm.Có câu học rùi vào quên sạch kiến thức học kh kĩ hoặc là chưa tự tin.Có câu, nhìn qua thấy dễ, dễ mắc bẫy chủ quan hoặc học chưa tới nơi tới chốn.
Bùn toàn tập, thất vọng bản thân tràn trề, đau như chưa lúc nào được đau….ra nói với một anh tớ quen, ổng phán một câu, đi thi có 10 phút mà còn làm kh xong, sau này đối diện với Bn nhiều khi chỉ được tối đa 3 phút, than thở nỗi gì.Biết mình kém thì phải tự khắc phục đang đứng ở bờ vực thẳm,mà còn bị đạp thêm một cú để ngã xuống luôn.Khủng khoảng tinh thần gì đâu.
…………………..con nhiều điều muốn nói, nhưng kh biết diễn đạt thế nào.

Người mình nhớ nhất là cô Thanh Thanh, những gì cô dạy, cô nói, những câu chuyện cô kể, những bài học từ cuộc sống; những kinh nghiệm cô truyền đạt cho chúng mình, tình thương, sự nhiệt tình của cô dành cho sinh viên là động lực ngoại sinh giúp mình kh lười biếng trong việc học.Cảm ơn cô nhiều nhiều, yêu cô lắm.hihi.
Lần nào đi lâm sàng tớ cũng nhận được cái siết tay thật chặt của BN, những lời cảm ơn ( mặc dù chưa làm được gì cho BN).
Lần này buồn, vì mình kh tâm sự nhiều với BN như năm 3, nên kh có nhiều kỉ niệm như đợt đi nội hồi năm 3.
Mà lúc là năm 3 siêng năng ở dưới trại lắm nghe, lên y4 khác hẳn, không biết là do mình lười hay là mình kh còn đi lung tung như trước mà học có mục tiêu và định hướng rõ ràng, cái gì cần trong lúc này, nên kh lan man như năm 3 chạy lung tung.
Kỉ niệm buồn, ở trại huyết học, lần đầu tiên, trong hai năm lăn xả trên lâm sàng, tớ bị rơi vào tình trạng quan tâm Bn rất nhiều, làm cái gì có thể làm được cho BN, nhưng cậu bé ấy vẫn kh có một chút thiện cảm với tớ, hàng này đến hỏi bệnh, khám bệnh, giúp cậu bé uống thuốc, còn tư vấn sức khỏe miễn phí cho cậu bé, cậu bé kh hỏi, nhưng thấy cậu bé học 11 rùi, mà có vẻ như sống thụ động và kh biết quan tâm sức khỏe của mình, chỉ muốn truyền ít sinh khí sống cho cậu bé, ai ngờ tác dụng ngược lại, cậu bé kh thích hơn nữa vẫn  luôn nhìn tớ với ánh mắt khó chịu( mình kh cần lời cảm ơn, cái ánh mắt khó chịu làm mình thấy đau), trả lời những câu hỏi của tớ cụt ngủn, nhát gừng, nhiều lúc kh thèm nhìn tớ mà trả lời; với bác sĩ điều trị cậu bé cũng khó chịu.Hơi buồn một chút, vì lúc đó kh biết mình có làm gì không đúng không.
Ngày tổng kết, sẽ kh bao giờ quên, một ngày hạnh phúc nhất trong suốt 16 tuần đi nội lâm sàng.Đến những giây phút cuối, vẫn còn được dạy và được học rất nhiều.kaka, vui vui.
Sau 16 tuần nội lâm sàng y3 rút ra một điều lâm sàng là cái quyết định cho tất cả.
Sau 10 tuần nội lâm sàng y 4, thay đổi quan niệm; lâm sàng giữ vai trò quan trọng nhưng không mang yếu tố quyết định; cận lâm sàng kh giữ vai trò quan trọng,nhưng cũng không thể thiếu, đôi lúc rất cân thiết và là chủ đạo.
 bác sĩ ( chúng ta ấy) là người quyết định.

PS: cái này dành cho y3 rút kinh ngiệm để y4 học tốt và dành cho y4  nào qua tết đi nội, rút kinh nghiệm từ bọn tớ nghen,
1. năng động một chút, chịu khó học lý thuyết, học những cái vận dụng được trên lâm sàng đó.
2. Đi trực đừng lười, nếu kh học được lâm sàng thì ngồi học cls cũng được, buổi sáng dành cho lâm sàng tối dến xem hồ sơ bệnh mình theo dõi, để gắn cái cls vào, như vậy là hoàn chỉnh.( tớ làm tốt điều này ở các trại, nhưng tớ học một mình, và kh theo anh chị nào hết, nên tớ tự tìm hiểu, do đó sai cũng kh biết sai ở đâu, kh biết cũng kh biết kiếm chỗ nào, lúc đi thi tớ mới thấy những cái sai cái đúng của mình, nhưng mục tiêu của thi cử kh phải để làm chuyện đó, lúc thi là lúc trả bài cho thầy cô, chứ kh phải lúc thể hiện mình có khả năng tự học thế nào, điểm số là phù du, nhưng nó ảnh hưởng kh ít đến tương lai của chúng ta).
3.Đến trại nào cố gắng hoàn thành mục tiêu của trại đó, tốt nhất là học nhóm, chỉ có vậy mới học kịp, đừng chơi solo kh học kịp đâu mà còn đuối nữa chứ, nói gì thì nói mục tiêu gần nhất vẫn là thi cử, mục tiêu xa hơn một chút là chữa bệnh cho BN.Khi thi cử thấy tốt là cũng đã đạt dược những điều cơ bản, vững cái cơ bản thì sẽ nắm vững những cái sâu hơn.Giống như xây nhà vậy đó đừng xây lâu đài cát.( tớ đợt này đi toàn chơi solo, tự cày, kh có nhóm gì hết, đuối toàn tập, từ lúc bắt đầu đi đến lúc thi xong).
4. Đừng nhút nhát( năm nay tớ nhát hơn năm ngoái nhiều lắm, chắc phải đi cấp cứu lại quá), chỉ thiệt thòi cho chính mình thui.
5.Bám được theo thầy cô hoặc ai nhiệt tình giúp đỡ sinh viên cứ bám theo như sam ấy- y giống nghề cha truyền con nối mà, kh có giỏi dở, chỉ có biết hay kh biết, muốn biết thì ngoài việc tự tìm hiểu phải có người chỉ.( năm nay tớ vẫn chưa làm được điều này).

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

Ung bướu

Hai tuần trôi qua thật nhanh......
Những ngày đến với ung bướu mình thật sự buồn, buồn lém, có nhiều lý do để buồn.....:
Thứ nhất, đi xạ, học trễ quá, hơn 12h trưa mời được cho về, cũng kh được làm gì nhiều á, chỉ đứng quan sát , xem và nhìn, ngồi nghe thầy cô hội chuẩn, ek đi học lâm sàng mà giống như là đi kiến tập quá.Ngày đầu tiên xuống xạ, anh Linh bận nên kh hướng dẫn được cho tổ mình, lên xạ 2 gặp anh Thừa, nói ngắn gọn một câu " hết bệnh rùi, mấy em đi về hoặc đi đâu đó" làm mình thấy chán gì đâu.
Thứ hai, ngày học ở khoa nội nhi thấy buồn quá, nhìn những sinh linh bé nhỏ mang trong mình những căn bệnh ác tính mình thấy xót xa quá.Trẻ con, có làm gì đâu mà sao ông trời bất công bắt những cô bé, cậu bé ấy gánh nỗi đau quá lớn về mặt thể xác lẫn tinh thần.Ở nơi này có một câu chuyện, một kỉ niệm cảm động of ku Khoa.
Thứ ba, không nơi nào nhưng bệnh viện này,quay dọc quay ngang và để ý một chút, mình luôn bắt gặp những ánh mắt ửng đỏ, khóe mắt hình như lúc nào cũng ứ nước, chỉ cần một cái chạm nhỏ vào nỗi đau của họ, của người thân họ là nước mắt tuôn trào.
Niềm vui trong học tập, vui vì:
Đến bv này, mình biết thế nào là ung thư, biết thế nào là chẩn đoán ung thư, ý thức hơn cái trách nhiệm của người khoác áo blouse trắng, cái chẩn đoán của mình có thể giúp người ta thoát khỏi sự lo lắng về bệnh ác tính, và chẩn đoán mình đưa ra đôi lúc còn giết chết người ta nhanh hơn cả căn bệnh ác tính mà người ta có thể mắc phải.Đến đây mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói: "sai một li đi một dặm" cả trong chẩn đoán và điều trị.
Các thầy cô, các anh chị ở bv nhiệt tình lém, tận tình, cô gắng hết sức, hết mức để truyền đạt cho sv những kiến thức cần phải nắm trong chẩn đoán bệnh ung thư.

PS: cảm xúc xáo trộn, chưa sắp xếp được, viết xong nhìn lại thấy cảm xúc của mình rối bời.
Nội 1, ở đó mình được update kĩ năng hỏi bệnh, học ít mà hiệu quả.
Ngoại 2, biết thế nào là khám âm đạo , mặc dù không được trực tiếp thăm khám , mà chỉ nhìn qua cái mỏ vịt.
Ngoại 4, được ôn lại kĩ năng khám tuyến vú, khám và hỏi bệnh nhiều lém, thích ghê.
Xạ 3, mình bắt đầu thấy hứng thú với một chuyên khoa( thích cái đèn nhất), khi nhắc đến ai cũng gọi là khoa quý tộc.

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

Gây Mê Hồi Sức

“ Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”
Ecec, lúc ở Bình Dân chẳng thấm thía gì điều này hết á, đi rùi lại thấy nhớ, chí ít cũng ở đó cả tháng trời mà.

Hôm qua thi xong gây mê, tính là về viết note, thấy nhớ phòng mổ và có một số việc chưa làm nên chạy xuống đó.Về nhà, tính viết note, lại mắc đi qua Gia Định, cuối cùng là đến ngày hôm nay mới viết note được.
Cũng như những lần trước, sao đợt đi này mình làm bài thi nào cũng kh trọn vẹn, thiếu trước hụt sau( cũng may là trong giai đoạn tâm trạng không ổn định, mình kh đi nội, chứ kh chắc chết).

Đi hai tuần học 10 bài, học xong thi xong, kh biết nhiêu đó kiến thức về gây mê tồn tại được bao lâu trong đầu mình, hay là ở lại với thầy cô hết.Lúc học ở gd , thấy chán môn này kinh khủng, kh hiểu sao đi lâm sàng, bắt đầu thấy tầm quan trọng của GMHS( tiếc là mình kh có niềm yêu thích với gây mê,nhưng vẫn sẽ học vì đó là điều cần, ah mà trong ngành mình, có môn học nào là không cần đâu), ý thức hơn trong việc học của mình.

Sáng ra, học lý thuyết ở phòng học hơn 30 phút, là xuống phòng mổ phụ các anh chị kỹ thuật viên chuẩn bị BN, gắn máy đo huyết áp, gắn điện cực, gắn cái đo Sp02, sau đó “ đứng không” và “quan sát” đến hơn 11h, hai tuần lặp đi lặp lại công việc đó; cũng may là còn được đi chích vein cho BN, để giữ đường truyền dùng để truyền dịch trong lúc mổ và hồi sức.Hôm nào may mắn, được mấy anh chị cho đặt “ ½ NKQ”, cũng vui vui.

Quan sát cũng có cái vui, theo như lời một chị trong bộ môn, quan sát để xem người ta làm sai chỗ nào, đúng chỗ nào để mình rút kinh ngiệm cho bản thân; ecec, có biết cái gì đâu nên làm sao biết người ta đúng hay sai.Cho nên quan sát, ghi nhận, ghi nhớ để trong đầu sau này sẽ xem lại người ta làm sai chỗ nào hay đúng chỗ nào.Giống như bạn Hằng, phẫu trường cuốn hút mình hơn là cái monitor của máy gây mê; cái tiếng xèo xèo khi cầm máu cuốn hút mình hơn là tiếng “ tít” phát ra từ máy gây mê,” mùi “ bốc lên từ phẫu trường cuốn hút mình hơn là “ mùi” của thuốc gây mê á.

Kinh nghiệm thi cử là học những gì được dạy trên lâm sàng, đừng ôm cuốn lý thuyết học nhiều quá.Xuống phòng mổ, ghi chép lại tất cả những thuốc có trên xe thuốc, trên xe thuốc kh chỉ có thuốc gây mê mà còn có thuốc cấp cứu nữa, xem qua cho biết, cho có ý niệm về nó, kaka.

Cứ tưởng đi gây mê sẽ kh có gì làm mình nhớ hoặc ấn tượng, nhưng thật ra là rất nhiều:

Một cuộc phẫu thuật dù lớn hay nhỏ, muốn thành công phải có sự hòa hợp nhịp nhàng giữa các “ partner ” …..tất cả là một "equipe" chịu trách nhiệm chung về sức khỏe sinh mạng của BN.

case phòng số 2, thú thật là case tử vong đó làm mình bị shock, shock nhất là lúc nghe báo cáo lại ở buổi giao ban toàn bệnh viện, và bài tường trình của bà chị gây mê ca đó do bạn Hằng kể lại.Kh hiểu sao ca đó ân tượng mạnh đến mình như vậy, nó làm mình lung lay cái niềm đam mê với ngoại lồng ngực.Mình chỉ quan sát, cũng không tham gia gì trong ca phâu thuật đó, nhưng lúc chứng kiến kết quả của nó , mình lại thấy sợ, chả biết sợ điều gì, chỉ biết nỗi sợ không định hình định tên đó đã xuất hiện trong mình.Chợt nhớ đến câu nói của thầy Trọng “ chúng ta sẽ đi qua nhiều nghĩa địa trong quá trình hành nghề, ai cũng vậy, làm sao đừng để số nghĩa địa đó quá quá nhiều.”

Ngày cuối cùng ở gây mê, lúc đó mình lật ngược cái thẻ sinh viên lại, anh bác sĩ tưởng mình là lớp điều dưỡng học gây mê, nên cái thái độ cũng thật là kỳ.Mình hỏi về case phẫu thuật đó, anh ấy không thèm trả lời, nếu anh ấy bận rộn mổ kh trả lời mình cũng kh thấy lạ, đằng này họ vừa nói với anh y6 kia về bệnh đang mổ, cái mình hỏi cũng là cái mình thắc mắc khi nghe anh ấy nói, trả lời y6 mà kh thèm trả lời mình; lúc đứng xem anh ấy mổ, anh ấy nhìn mình với anh mắt bực mình.Luc sau mình trở cái thẻ sv lại, anh ấy biết là y4 thì thái độ khác với lúc đầu.Thấy bực mình quá.Lúc trước có , một người em làm hộ sinh, nói với mình, các bác sĩ rất là xem thường, điều dưỡng, hộ sinh,những người không được gọi là bác, lúc đó thấy e nó bực mình và bức xúc, mình kh hiểu hết cảm giác đó.Ngày hôm đó, đứng vào cái vị trí đó, thì hiểu rùi.Uh, cho dù là ai đi chăng nữa cũng phải biết tôn trọng người ta, trả lời hay kh trả lời cũng phải ứng xử theo phép lịch sự thông thường chứ.Đâu phải chỉ co bác sĩ và sv hệ bác sĩ, dược sĩ mới có quyền biết tìm hiểu kiến thức đâu, nhưng người khác cũng có quyền có cái nhu cầu đó chứ.Tất nhiên là câu tra lời sẽ khác nhau với từng đối tượng khác nhau.Sự việc ngày hôm đó, khiến mình tự nhắc mình phải học cách ứng xử trong cuộc sống, phải biết cách ứng xử sao cho đúng với chữ “ bác “, làm một bác sĩ tốt kh dễ chút nào hết á.

Thầy Chừng, lần trước chat với một ông anh quen qua facebook, anh hỏi em thấy thầy thế nào, mình nói với anh , mình thật kh hiểu những hành động của thầy.Anh ấy nói, mình cứ nghẫm nghĩ đi, thầy làm gì cũng có lý do.Uh, mấy hôm nay cũng nghĩ, đúng là cái gì cũng có lý do.Tự nhiên thấy quý thầy hơn, đúng là thầy, mỗi người một vẻ, mỗi cách điềm chung là truyền đạt hết cho chúng ta những tâm huyết của họ.

Thầy thường hỏi “ em nói thử xem bạn này có bao nhiêu phần trăm là nam hay là nữ?” câu hỏi ,vui nhộn và khó hiểu nhỉ, câu trả lời cũng vui “ trả lời tùm lum, phải kiểm tra nhiểm sắc thể mới xác định chính xác giới tính” kaka; ý nghĩa ẩn sâu trong đó là thầy muốn nói kh có cái gì là tuyệt đối, hình thức kh phải lúc nào cũng diễn đạt hết cái nội dung nó chứa đựng.Giống như đi lâm sàng, một triệu chứng có thể nổi bật lở bệnh này nhưng kh nổi bật ở bệnh khác.Nhưng mình cũng đâu có thể dựa vào độ nhạy hạy độ đặc hiệu của nó để mà đưa ra chẩn đoán, còn nhiều yếu tố khác kèm theo nữa chứ, đến đây mới thấy trong cái ngành của mình kh có cái gì giữ vai trò quyết định, mà chỉ đóng vai trò quan trọng.Tùy từng trường hợp cụ thể, nò sẽ là quyết định hay quan trọng.

Nhiều lúc thầy đặt câu hỏi, trả lời xong thầy nói trả lời tùm lum, chưa biết thì nói là chưa biết.Trong cuộc sống này được mấy người dám nhận là mình chưa biết, mình thấy mọi người có xu hướng giấu dốt nhiều.Trong cái ngành của mình mà giấu dốt là một trong những điều rất tệ hại,hậu quả mình kh gánh mà BN hứng chịu.Bản thân mình cũng vậy, trước đây có mấy khi mình thừa nhận mình chưa biết cái này cái kia, thường là im lặng về tự tìm hiểu.Now thấy hành động đó thật là ngốc ngếch, cuối cùng thì cũng biết nhưng mất nhiều thời gian đôi lúc mất phương hướng.Khi thừa nhận, mình sẽ nhận được câu trả lời, tiết kiệm được mội ít thời gian, chỉ tốn ít ít thời gian check lại câu trả lời.
Thầy luôn nói bọn mình trả lời tùm lum, kh phải câu trả lời của bọn mình sai, không thuộc bài, mà la do cách bọn mình dùng từ, cách nói chuyện kh đúng.Tóm lại là sử dụng tiếng Việt chưa chuẩn.Nói mà kh chuẩn thì nói ai nghe.Now còn được sửa sai, sau này có ai sửa cho đâu.

Thích nhất là việc thầy bắt bọn mình phải dự giao ban bệnh viện, kh chỉ học được các trường hợp bệnh mà còn học được cách giao ban để sau này đi làm còn biết.

Nhắc đến giao ban bệnh viện, nhớ đến buổi giao ban ngày thứ ba của tuần thứ hai đi gây mê.Kh biết đó là giúp nhau tiến bộ hay đang sát phạt nhau, không khí căng thẳng quá, giống như là hai chiến tuyến đang bắn tỉa nhau vậy á.Những người khác, người thì lắng nghe, người thì làm việc riêng.Bắt lỗi nhau từng chút một chứ có phải chỉ cho nhau thấy cái sai để cùng sửa.Trường hợp phòng số 2 thì kh thấy ai đề cập đến để sửa sai, để rút kinh nghiệm. Tự nhiên lúc đó nhớ đến 12 chữ của thầy Việt ở cột sống B “ giang hồ hiểm ác, họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai ”………cái ngành của mình cũng kh thoát khỏi cái vòng xoáy chung của cuộc sống là “ tranh giành và đấu đá”. Haiz, nếu “ hội chẩn kh phải là để chia sẻ tội ác”, thì “ giao ban không phải là để sát phạt nhau” mới đúng.( Hic, trường hợp phòng số 2 thì kh thấy ai đề cập đến để sửa sai, để rút kinh nghiệm.Hôm đó thích nhất câu chốt của bác giám đốc hay phó giám đốc bệnh viện về sai sót xảy ra trong xử lý hai bệnh đó là “ phạm phải sai lầm ở những kiến thức cơ bản”).

Đợt này đi có nhiều kỉ niệm với hai bạn của lớp bồi dưỡng gây mê, bạn Trang và bạn Thảo.tiếc là ngày cuối Thảo ra trực nên,mình kh chào tạm biệt được. Các bạn ấy chỉ cho mình kinh nghiệm chích vein, kinh nghiệm pha thuốc, rút thuốc, test thuốc trên BN, kinh nghiệm xử lý dịch truyền kh chảy.Ngày trước cũng được học lý thuyết và hai tuầ n học kĩ thuật rùi, nhưng chỉ có ý niệm, lần đi này thì mới thật sự là biết làm những công việc đó.Kaka, học hỏi lẫn nhau lúc nào cũng có lợi cho mình và cho người.( thích một điều là còn được nghe những suy nghĩ của các bạn ây về sv y, về bác sĩ nữa chứ).

Đợt đi gây mê này, học những kiến thức liên quan đến bộ môn GMHS kh nhiều, mà mình toàn là hóng chuyện bên lề.Phải cám ơn bộ môn, đưa ra cái quy định sv phải dự giao ban bệnh viện nên, dịp này đi học biết được những điều khác, những điều mà sách vở kh dạy, thầy cô cũng không nói đến ….trong ngành của mình.Lượm lặt để làm kinh nghiệm cho bản thân.Now mới thấy cuộc sống và sách vở khác nhau xa.

PS: có 10 lần chích vien, làm tốt 6 lần, hai lần có chị và bạn đứng bên cạnh hướng dẫn từng chút một, hai trường hợp kh làm được; tiêm trong da để test thuốc cho BN được một vài lần kh nhớ là bao nhiêu( học từ năm hai, mà đến năm 4 mới làm, hôm nọ đuổi khí bị chị la quá trời, chẹp chẹp tùy loại ống chích mà có cách đuổi khí khác nhau ), đặt được ½ NKQ hai lần, cầm mask cho BN thở được hai lần.Buồn, đi hai tuần mà chỉ làm được có nhiêu đó.

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009

Huyết học

Woa, khỏe quá, đi qua hết hai môn nặng nề bực bội và khó tính của cái mấy chuyên khoa sâu này.Uh, nhưng hơi buồn, mình chả học được gì nhiều, lúc đi nội tiết lần đầu biện luận có cận lâm sàng nên đuối, lần đầu tiếp xúc với chúng nó thấy bực mình, không muốn học.Qua huyết học, kh học được chỉ vì lười ( không rõ nguyên nhân).
Hai tuần ở huyết học , mình thấy mình lãng phí thời gian quá, mình chưa đạt được ,mục tiêu của bộ môn đưa ra, mục tiêu mình muốn đạt được cũng không, chưa lúc nào thấy lúng túng, thấy lười học,không muốn gần bn nhưng hai tuần qua.Làm được một việc là đi theo các thầy học.
Rời khỏi huyết học người mình nhớ nhất là thầy Nghĩa, không sao quên được hai cái bài thầy dạy, không phải vì nội dung mà mình thích cái cách thầy giảng bài, thích câu hỏi thầy đặt ra, thích cái cách đưa ra vấn đề, giải quyết vấn đề.Làm được tốt những bước đó, là mình biết cách suy luận tổng hợp, không biết các bạn có nhận ra không, nhưng hai buổi học với thầy và một buổi trình với thầy, cái thầy muốn gởi đến cho bọn mình là cách tiếp cận vấn đề và xử lý vấn đề một cách cụ thể với cái nhìn tổng quát cho vấn đề gặp phải.Đó cũng là điều mình đang cố gắng làm được, để làm được thì mình phải học nhiều, phải đọc nhiều, và phải lăn xả lâm sàng nhiều.
Không thiết tha với lâm sàng huyết học nên mình cũng không có kỉ niệm hay những gì làm mình ghi nhớ ở huyết học.
Tiếc quá, một lỗ hổng do mình tạo ra…….
PS: tiên lượng cho nội tiết và huyết học xấu quá, sợ là có chuyện xấu mà nếu có chuyện xấu thì sẽ có chuyện để bà con nói, mọi người vui nhưng mình buồn.
làm được 5/7 bệnh án, kh làm dc Thalas va Hemophili;huhu đợt này đi không có hai bệnh đó trên trại; biết về ý nghĩa của  mấy ống nghiệm chứa máu làm xét nghiệm, chúng khác nhau đấy, có cái để đếm số lượng huyết cầu, có cái làm xn đông máu, có cái để làm xn sinh hóa..... những chất chứa sẵn trong mấy cái ống đó cũng khác nhau.