Y ĐỨC LÀ GÌ ? Y ĐỨC LÀ CHẨN ĐOÁN ĐÚNG VÀ ĐIỀU TRỊ TỐT CHO BỆNH NHÂN
Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011
tự vấn
viết cho một ngày mà nó nhận ra nó đã đáng mất niềm đam mê....chính xác là điều đó đang phai nhạt dần trong nó, sao cái lúc nó là y1,y2, y3 nó học với tất cả nhiệt huyết, nó sung sức và ham thích học [ kh phải siêng năng ].
cái ngày anh Nghĩa ,nhắc 2 chữ đam mê, nó thấy chột dạ, thấy đau đau, hôm nay nghe anh Tín nói, càng ngày bác sĩ càng xa bệnh nhân, nó thấy đau xót.Nó nhớ cái siết tay thật chặt của bác bn ở lầu 7B3 , nhớ lời động viên của bác, nó nhớ tiếng gọi thân thương của chú bệnh nhân gọi nó,khi thấy nó trong bv Cr , mặc dù đã 3 năm nó kh gặp chú, vậy mà chú vẫn còn nhớ nó....ngày đó nó gần gũi với bệnh nhân nhiều lắm ! .
nó nhớ lại hình ảnh, cô bé y3 ngày xưa tự tin nói với các anh chị bs về mơ ước về hoài bão của nó, khi nó tung tăng học dưới phòng cấp cứu.
nó nhớ về cậu bé bị lupus ban đỏ ngày xưa, nhớ cái cảnh nó và chị Duyên hồi sức ngưng tim ngưng thở cho bệnh nhân.....
nó nhớ và nó tiếc....nó chẳng hiểu tại sao nó đã đánh mất đi những điều đó :( ..... hôm nay, ngồi nghe anh giảng, nó tự xác định, biết là muộn ,nhưng phải tìm lại đam mê, phải học lại như ngày xưa, lần thi nhi này có thể nó sẽ rớt lần 1, nhưng nó kh thể học đối phó nữa, nó phải học với tinh thần ra trường làm bác sĩ, phải sửa lại cách học thôi. Pass wa lần 1 thì vinh dự thật, nhưng pass rồi cầm tấm bằng trong tay mà cái đầu trống rỗng, mà nguy cơ trở thành tên sát nhân cao, rồi mãi chẳng tiến bộ được, không có đam mê với nghề thì cái bằng đó cũng vô nghĩa, nó muốn cái bằng của nó có giá trị thật sự. Uh , sẽ cố gắng, học thôi....nếu rớt lần 1, thi lần 2, miễn sao tốt nghiệp đúng năm và học bằng sự ham thích, hứng thú .
Cố gắng, kh tự kỉ để học tốt .... now, kh còn sợ mình thua bạn bè, hay dở hơn bạn bè nữa, phấn đấu để vượt qua sự yếu kém của chính mình, chứ kh để hơn thua nữa, không day dứt chuyện thi nội trú nữa ....Trong nghành y giấu dốt là điều tệ hại nhất, tệ hơn cả nói 2 chữ " không biết ".
...........................
Cảm ơn anh Tín, anh Nghĩa
Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011
Y6
y6 học gì nhỉ ?
[ Học cách kĩ năng ra quyết định và chịu trách nhiệm về những quyết định của mình . ] .
mục tiêu chủ yếu của y6 >.< .( mình nhớ cấp cứu Chợ Rẫy, nhớ các bậc tiền bối đã dìu dắt mình ,mình muốn quay lại thời gian của y3, một thời huy hoàng của mình :(( )
[ Tốt nghiệp một cách xuất sắc nhất mà mình có thể ]
mục tiêu quan trọng củay6 @-@
sáng nay, cậu bạn nhất quyết bắt mình phải hứa, hứa là năm 6 cuộc sống này có biến động gì, xung quanh mình có xảy ra chuyện gì, cũng phải đạt được 2 mục tiêu đó.Gạt phăng tất cả những gì là vật cản trên đường đi của mình .
[ Học cách kĩ năng ra quyết định và chịu trách nhiệm về những quyết định của mình . ] .
mục tiêu chủ yếu của y6 >.< .( mình nhớ cấp cứu Chợ Rẫy, nhớ các bậc tiền bối đã dìu dắt mình ,mình muốn quay lại thời gian của y3, một thời huy hoàng của mình :(( )
[ Tốt nghiệp một cách xuất sắc nhất mà mình có thể ]
mục tiêu quan trọng củay6 @-@
sáng nay, cậu bạn nhất quyết bắt mình phải hứa, hứa là năm 6 cuộc sống này có biến động gì, xung quanh mình có xảy ra chuyện gì, cũng phải đạt được 2 mục tiêu đó.Gạt phăng tất cả những gì là vật cản trên đường đi của mình .
Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011
Lửa ...trong nghề y .
Sáng nay , ngồi nghe các bạn, các Thầy nói làm sao tạo lửa và giữ lửa trong y khoa.
Nó có nhiều điều muốn nói lắm, cũng chẳng biết nói thế nào cho đúng, vì khía cạnh " lửa " rộng và sâu, và tùy vào tính cách mỗi người. Mình chỉ muốn nói, hè này bạ nbỏ chút thời gian đọc " Thành Trì " và xem phim " Grey's anatomy ".... bạn sẽ hiểu lửa là gì, và tại sao phải giữ lửa.
Còn tạo lửa như thế nào là tùy vào các bạn.Với mình , chỉ cần mỗi ngày bạn đến bệnh viện tiếp xúc với bệnh nhân,có một người Thầy nói với mình " Bệnh nhân của em, là kĩ sư là thầy giáo có, là người nông dân, là người công nhân có, tội phạm cũng có, những kẻ ăn chơi lêu lỏng cũng có.mỗi một bệnh nhân là một cuộc đời, cuộc đời con người ta có nhiều thăng trầm, khi em tiếp xúc với họ, em sẽ thấy nhiều góc nhìn, nhiều khía cạnh khác trong cuộc sống, biết được thêm nhiều điều....đó là một trong những cái hay ,cái lạ của ngành y mà các ngành khác không có " có thể buổi sáng hôm đó, bạn chẳng hỏi gì được về cái bệnh bạn muốn học.Nhưng thật ra bạn học rất nhiều mà bạn không biết, bạn học được kĩ năng giao tiếp, kĩ năng xây dựng niềm tin, học cách ứng xử, biết đồng cảm , biết chia sẻ... nâng cao kiến thức xã hội của mình, mở rộng cái tầm nhìn của mình......chính những kĩ năng đó là những cái giúp bạn giữ ngọn lửa luôn cháy trong bạn.
Muốn tạo lửa, trước hết bạn phải tìm thầy niềm vui trong học tập
Khi nào bạn trả lời được câu hỏi, niềm vui trong học y khoa là gì, bạn sẽ tìm thầy lửa. Và bạn nhớ nhé, y khoa là khoa học thực hành, vậy thì lửa và niềm vui sẽ chỉ tìm thấy từ thực tế lâm sàng
Ngày 08/05/2011
Nó có nhiều điều muốn nói lắm, cũng chẳng biết nói thế nào cho đúng, vì khía cạnh " lửa " rộng và sâu, và tùy vào tính cách mỗi người. Mình chỉ muốn nói, hè này bạ nbỏ chút thời gian đọc " Thành Trì " và xem phim " Grey's anatomy ".... bạn sẽ hiểu lửa là gì, và tại sao phải giữ lửa.
Còn tạo lửa như thế nào là tùy vào các bạn.Với mình , chỉ cần mỗi ngày bạn đến bệnh viện tiếp xúc với bệnh nhân,có một người Thầy nói với mình " Bệnh nhân của em, là kĩ sư là thầy giáo có, là người nông dân, là người công nhân có, tội phạm cũng có, những kẻ ăn chơi lêu lỏng cũng có.mỗi một bệnh nhân là một cuộc đời, cuộc đời con người ta có nhiều thăng trầm, khi em tiếp xúc với họ, em sẽ thấy nhiều góc nhìn, nhiều khía cạnh khác trong cuộc sống, biết được thêm nhiều điều....đó là một trong những cái hay ,cái lạ của ngành y mà các ngành khác không có " có thể buổi sáng hôm đó, bạn chẳng hỏi gì được về cái bệnh bạn muốn học.Nhưng thật ra bạn học rất nhiều mà bạn không biết, bạn học được kĩ năng giao tiếp, kĩ năng xây dựng niềm tin, học cách ứng xử, biết đồng cảm , biết chia sẻ... nâng cao kiến thức xã hội của mình, mở rộng cái tầm nhìn của mình......chính những kĩ năng đó là những cái giúp bạn giữ ngọn lửa luôn cháy trong bạn.
Muốn tạo lửa, trước hết bạn phải tìm thầy niềm vui trong học tập
Khi nào bạn trả lời được câu hỏi, niềm vui trong học y khoa là gì, bạn sẽ tìm thầy lửa. Và bạn nhớ nhé, y khoa là khoa học thực hành, vậy thì lửa và niềm vui sẽ chỉ tìm thấy từ thực tế lâm sàng
Ngày 08/05/2011
Một ngày làm bệnh nhân
lúc xem phim The Doctor , ban đầu thấy phim này chán chán sao á, 3/4 phim là diễn tiến tâm trạng của một người bác sĩ khi bị bệnh : lo âu,bực dọc,thất vọng chán nản, thái độ bức xúc và bất mãn với bác sĩ điều trị....1/4 còn lại của phim đoạn cuối, người bác sĩ đó hết bệnh, người bác sĩ đó yêu cầu sinh viên của mình thử làm bệnh nhân trong 24h ( bệnh nhân thật sự ) trải qua nhiều công đoạn của khám và điều trị bệnh , lúc đó mới thấy cái thông điệp mà bộ phim muốn gởi đến người xem " sinh viên y dược, tốn hàng giờ để học bệnh, những cái tên la tinh dài ngoằng của bệnh....rất rất nhiều kiến thức, nhưng chưa có những giờ học những điều đơn giản nhất về người bệnh " .
.....
Hôm nay, mình vào bv, không phải để học ,mà vào làm bệnh nhân >.< .
mình đã được học về cách chuẩn bị tư thế cho bệnh nhân khi khám....vậy muh,đến lúc mình nằm trên cái giường để đượ khám, phải chỉnh tới chỉnh lui, mới ra được cái tư thế đúng.Không phải là không biết, mà lo lắng, là hồi hộp không biết cái kết quả khám ra là gì,nên mất tập trung.... một người đã được đọc về những điều đó, mà còn làm chưa đúng--> sau này khi hướng dẫn cho bệnh nhân , để bệnh nhân hợp tác tốt với bác sĩ trong quá trình khám, có làm chưa đúng, cũng đừng có cáu gắt ,khó chịu, hay bực bội mà hãy từ tốn giải thích, trấn an và củng cố niềm tin cho bệnh nhân trước khi thăm khám, làm sao để bệnh nhân thật thoải mái và hạn chế tối đa sự lo lắng ( hic, làm sao làm được đây ,khó quá ).
Nằm trên bàn khám chị bác sĩ thao tác nhanh gọn, rất pro mà mình còn cảm thấy hơi hơi khó chịu một chút xíu ,thoáng qua một chút rồi hết ( đây là cảm giác bình thường,tất yếu sẽ có khi ai đó làm gì cơ thể mình >.< ) ---> lúc đó tự nhắc, mình phải rèn luyện kĩ năng thám thật tốt, làm càng tốt,càng chuẩn xác từng độc tác thăm khám thì bệnh nhân sẽ bớt cái cảm giác khó chịu nhiều nhiều lắm luôn đó .
mình đã được học về cái bệnh đó, học nhiều lần chứ đâu phải một lần, đi lâm sàng gặp cũng nhiều, tuy không phải là bác sĩ chuyên khoa, nhưng kiến thức đủ xài, vậy muh đến lúc bệnh thì lo lắng cũng kh kém như bao bệnh nhân khác, cũng đủ sắc thái tâm trạng của một người khi bị bệnh --> mình biết mà mình còn sợ còn lo, thì bệnh nhân sẽ còn hoang mang hơn rất nhiều --> đừng tiết kiệm lời khi thăm khám ,khi bệnh nhân hỏi, bác sĩ nên cố gắng giúp bệnh nhân không hoang mang về bệnh của họ chứ không phải nói với bn những lời sáo rỗng như là " bác [ anh ,chị,cô ,chú ,....] đừng quá lo lắng " , " không sao đâu "....
....
theo mình đó là những điều đơn giản về bệnh nhân, lúc đi học các Thầy giảng về điều này cũng nhiều, cũng hiểu,nhưng chưa thấm....đến khi làm bệnh nhân thật sự,mới thấm thía được những lời dạy của các Thầy là đúng và quý giá như thế nào ....còn nhiều điều nữa, chắc phải là bệnh nhân thêm một vài lần nữa mới hiểu và thấm hết.
Ngày 14/08/2011
Ps : hôm nay mình có thêm một cái hiểu nữa về học lâm sàng là làm bệnh nhân để học những điều đơn giản nhất về người bệnh .
.....
Hôm nay, mình vào bv, không phải để học ,mà vào làm bệnh nhân >.< .
mình đã được học về cách chuẩn bị tư thế cho bệnh nhân khi khám....vậy muh,đến lúc mình nằm trên cái giường để đượ khám, phải chỉnh tới chỉnh lui, mới ra được cái tư thế đúng.Không phải là không biết, mà lo lắng, là hồi hộp không biết cái kết quả khám ra là gì,nên mất tập trung.... một người đã được đọc về những điều đó, mà còn làm chưa đúng--> sau này khi hướng dẫn cho bệnh nhân , để bệnh nhân hợp tác tốt với bác sĩ trong quá trình khám, có làm chưa đúng, cũng đừng có cáu gắt ,khó chịu, hay bực bội mà hãy từ tốn giải thích, trấn an và củng cố niềm tin cho bệnh nhân trước khi thăm khám, làm sao để bệnh nhân thật thoải mái và hạn chế tối đa sự lo lắng ( hic, làm sao làm được đây ,khó quá ).
Nằm trên bàn khám chị bác sĩ thao tác nhanh gọn, rất pro mà mình còn cảm thấy hơi hơi khó chịu một chút xíu ,thoáng qua một chút rồi hết ( đây là cảm giác bình thường,tất yếu sẽ có khi ai đó làm gì cơ thể mình >.< ) ---> lúc đó tự nhắc, mình phải rèn luyện kĩ năng thám thật tốt, làm càng tốt,càng chuẩn xác từng độc tác thăm khám thì bệnh nhân sẽ bớt cái cảm giác khó chịu nhiều nhiều lắm luôn đó .
mình đã được học về cái bệnh đó, học nhiều lần chứ đâu phải một lần, đi lâm sàng gặp cũng nhiều, tuy không phải là bác sĩ chuyên khoa, nhưng kiến thức đủ xài, vậy muh đến lúc bệnh thì lo lắng cũng kh kém như bao bệnh nhân khác, cũng đủ sắc thái tâm trạng của một người khi bị bệnh --> mình biết mà mình còn sợ còn lo, thì bệnh nhân sẽ còn hoang mang hơn rất nhiều --> đừng tiết kiệm lời khi thăm khám ,khi bệnh nhân hỏi, bác sĩ nên cố gắng giúp bệnh nhân không hoang mang về bệnh của họ chứ không phải nói với bn những lời sáo rỗng như là " bác [ anh ,chị,cô ,chú ,....] đừng quá lo lắng " , " không sao đâu "....
....
theo mình đó là những điều đơn giản về bệnh nhân, lúc đi học các Thầy giảng về điều này cũng nhiều, cũng hiểu,nhưng chưa thấm....đến khi làm bệnh nhân thật sự,mới thấm thía được những lời dạy của các Thầy là đúng và quý giá như thế nào ....còn nhiều điều nữa, chắc phải là bệnh nhân thêm một vài lần nữa mới hiểu và thấm hết.
Ngày 14/08/2011
Ps : hôm nay mình có thêm một cái hiểu nữa về học lâm sàng là làm bệnh nhân để học những điều đơn giản nhất về người bệnh .
Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011
Kỉ niệm
THCS Chu Văn An , Dương Đình Nghệ, phường 8 ,quận 11, tp HCM...
5 năm trước, đến ngôi trường đó với tư cách của TS dự thi đại học.
Ở thời điểm 5 thứ năm ta quay trở lại đó với tư cách của CBCT.
nhanh thật, 5 năm rồi, 3 ngày thi đại học năm ấy, 3 ngày nhớ mãi không quên - kỉ niệm - từ ý thức nhớ chuyển sang nhớ trong vô thức - có lẽ chúng đã là một phần trong tâm thức của mình .
08/07/10 :
Mình : Linh, cậu đang ở đâu, có biết ngày này phải đi sớm kh ?
Linh : >.<.><.
09/07/10 :
Sáng :
Linh : bây giờ thay vì thi đại học, tớ và cậu ra Tao Đàn ôn bài kinh tế vĩ mô.
Mình : KHÔNG ( nhớ lúc đó mình hét thật lớn, làm những người khác cũng ngoái đầu lại nhìn )
Chiều về :
Mình : tớ kh muốn nói chuyện, kh muốn trả lời, cậu cứ im lặng mà trở tớ về nhà >.<.>< .
Linh : .........
Mình : ngày mai tớ kh thi môn hóa, hai môn hôm nay quá tệ, rớt là chắc.
Linh : ..........
Mình : mai khỏi qua đón tớ, tớ kh đi thi .
Linh : .............
10/07/06 :
4h sáng :
Linh : cậu rớt cũng được, đậu cũng được, nhưng cậu phải đi thi, tớ ghét nhất cái loại người bỏ cuộc giữa đường, đã quyết tâm đi thi ,thì phải thi cho xong, kh thì ngay từ đầu đừng đi thi.
Mình : tiếp tục ngủ .
5h sáng :
Linh : cậu biết chuyện " ông già và biển cả "
Mình :..........
Linh : cậu rớt hay đậu kh quan trọng, tớ không muốn sau này cậu nói hai chữ hối hận và mang theo bên mình cảm giác hối tiếc, 30p nữa tớ tới đón cậu .
........................nếu ngày đó kh có Linh ,có lẽ thời điểm này mình đã là một nhân viên kế toán ở một công ty nào đó, chứ không phải là sv y dược.
Với Linh, h mình chỉ còn nhớ 2 kỉ niệm : thi đại học y lần 2 và Bách Khoa vào những ngày đầu tháng 8 .
mình vẫn còn nhớ cái cách mình và bạn ấy chia tay, nhẹ nhàng và buồn nhưng kh một chút đau. vẫn cái nhớ bầu trời hôm đó, trong xanh, lộng gió, nắng nhè nhẹ, cả hai cùng cất tiếng nói : chúng mình tốt nhất là bạn chứ không nên là một couple ^.^ .Sau cái ngày hôm đó........mình vẫn còn nhớ bạn ấy, nhớ về một người bạn lúc nào động viên, tiếp lửa cho mình, miệng thì luôn nói cậu dẹp cái nghề y lý tưởng đó đi,nhưng mỗi khi thấy mình nản,kh ôn bài thi đại học nữa, thì tìm đủ mọi cách để vực tinh thần mình đứng dậy.
4 năm rồi kh gặp nhau, thỉnh thoảng liên lạc với nhau qua mail.
Hôm nay, tớ nhớ cậu ,Linh ah , nhớ hình ảnh của tớ ngày đó, nhớ lại khoảng thời gian tớ gạt bỏ mọi thứ,tớ lao vào học y với một quyết tâm là đậu y dược.Ngày đó tớ nhiệt huyết biết bao
Hôm nay, tớ nhìn lại mình, tớ khác ngày xưa nhiều quá, ngày xưa chỉ cần quyết tâm là tớ làm được, hay vì lúc đó tớ co cậu, cậu nhìn ra cái sự nản lòng của tớ, kịp thời dừng nó lại.ngày nay, tớ cũng quyết tâm, nhưng nó bị chi phối nhiều quá, tớ kh nản, nhưng dường như ý chí của tớ không cón thép như xưa.
Hôm nay, tớ nhớ về kỉ niệm xưa, nhớ cái câu cậu nói với tớ khi tớ muốn bỏ thi, chợt giật mình nhận ra....
Cảm ơn cậu, cả ngày đó và bây giờ.
5 năm trước, đến ngôi trường đó với tư cách của TS dự thi đại học.
Ở thời điểm 5 thứ năm ta quay trở lại đó với tư cách của CBCT.
nhanh thật, 5 năm rồi, 3 ngày thi đại học năm ấy, 3 ngày nhớ mãi không quên - kỉ niệm - từ ý thức nhớ chuyển sang nhớ trong vô thức - có lẽ chúng đã là một phần trong tâm thức của mình .
08/07/10 :
Mình : Linh, cậu đang ở đâu, có biết ngày này phải đi sớm kh ?
Linh : >.<.><.
09/07/10 :
Sáng :
Linh : bây giờ thay vì thi đại học, tớ và cậu ra Tao Đàn ôn bài kinh tế vĩ mô.
Mình : KHÔNG ( nhớ lúc đó mình hét thật lớn, làm những người khác cũng ngoái đầu lại nhìn )
Chiều về :
Mình : tớ kh muốn nói chuyện, kh muốn trả lời, cậu cứ im lặng mà trở tớ về nhà >.<.>< .
Linh : .........
Mình : ngày mai tớ kh thi môn hóa, hai môn hôm nay quá tệ, rớt là chắc.
Linh : ..........
Mình : mai khỏi qua đón tớ, tớ kh đi thi .
Linh : .............
10/07/06 :
4h sáng :
Linh : cậu rớt cũng được, đậu cũng được, nhưng cậu phải đi thi, tớ ghét nhất cái loại người bỏ cuộc giữa đường, đã quyết tâm đi thi ,thì phải thi cho xong, kh thì ngay từ đầu đừng đi thi.
Mình : tiếp tục ngủ .
5h sáng :
Linh : cậu biết chuyện " ông già và biển cả "
Mình :..........
Linh : cậu rớt hay đậu kh quan trọng, tớ không muốn sau này cậu nói hai chữ hối hận và mang theo bên mình cảm giác hối tiếc, 30p nữa tớ tới đón cậu .
........................nếu ngày đó kh có Linh ,có lẽ thời điểm này mình đã là một nhân viên kế toán ở một công ty nào đó, chứ không phải là sv y dược.
Với Linh, h mình chỉ còn nhớ 2 kỉ niệm : thi đại học y lần 2 và Bách Khoa vào những ngày đầu tháng 8 .
mình vẫn còn nhớ cái cách mình và bạn ấy chia tay, nhẹ nhàng và buồn nhưng kh một chút đau. vẫn cái nhớ bầu trời hôm đó, trong xanh, lộng gió, nắng nhè nhẹ, cả hai cùng cất tiếng nói : chúng mình tốt nhất là bạn chứ không nên là một couple ^.^ .Sau cái ngày hôm đó........mình vẫn còn nhớ bạn ấy, nhớ về một người bạn lúc nào động viên, tiếp lửa cho mình, miệng thì luôn nói cậu dẹp cái nghề y lý tưởng đó đi,nhưng mỗi khi thấy mình nản,kh ôn bài thi đại học nữa, thì tìm đủ mọi cách để vực tinh thần mình đứng dậy.
4 năm rồi kh gặp nhau, thỉnh thoảng liên lạc với nhau qua mail.
Hôm nay, tớ nhớ cậu ,Linh ah , nhớ hình ảnh của tớ ngày đó, nhớ lại khoảng thời gian tớ gạt bỏ mọi thứ,tớ lao vào học y với một quyết tâm là đậu y dược.Ngày đó tớ nhiệt huyết biết bao
Hôm nay, tớ nhìn lại mình, tớ khác ngày xưa nhiều quá, ngày xưa chỉ cần quyết tâm là tớ làm được, hay vì lúc đó tớ co cậu, cậu nhìn ra cái sự nản lòng của tớ, kịp thời dừng nó lại.ngày nay, tớ cũng quyết tâm, nhưng nó bị chi phối nhiều quá, tớ kh nản, nhưng dường như ý chí của tớ không cón thép như xưa.
Hôm nay, tớ nhớ về kỉ niệm xưa, nhớ cái câu cậu nói với tớ khi tớ muốn bỏ thi, chợt giật mình nhận ra....
Cảm ơn cậu, cả ngày đó và bây giờ.
Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011
Một chút suy nghĩ .....
Đi thi, về dạo một vòng FB, thấy được link của một bài báo có cái tít rất là phản cảm
http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/chuyen-dong-tre/27548/nam-sinh-y-khoa-khoe--chien-tich--kham-chi-em.html,
và nội dung trong bài viết là điều đáng để bàn đến.
Gửi đến những sinh viên - nhân vật chính của bài báo đó và các bạn sinh viên y khoa khác :
Các bạn có bao giờ có suy nghĩ , sv y khoa cần phải rèn luyện đạo đức nghề nghiệp, bản lĩnh nghề nghiệp và hiểu và làm tròn nghĩa vụ của người Thầy thuốc điều trị .Tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều đó khi Tôi còn là y1, y2...khi là y lớn hơn một chút, được học với những Người Thầy lớn, Tôi có một cái nhìn có thể chưa sâu ,nhưng chín chắn hơn về cái việc học y của mình, học sao cho đúng : đúng cả về chuyên môn và đạo đức. Những điều Tôi nói nào là đạo đức ,là bản lĩnh là nghĩa vụ, không cần phải ra trường chúng ta mới có cơ hội rèn luyện.Những điều đó được rèn luyện qua những chúng ta đi lâm sàng tiếp xúc với BN, chỉ cần các bạn chịu để ý, biết suy nghĩ.......
Các bạn có bao giờ để ý, mỗi lần trình bệnh án ,Thầy Cô luôn nhắc nhở chúng ta không được viết tên họ đầy đủ của Bệnh nhân.
Các bạn đã bao giờ bị Thầy Cô la mắng chỉ vì một phút ngẫu hứng khám ra triệu chứng cả đám bàn tán xôn xao ngay tại giường bệnh, trước mặt Bệnh nhân .
.................
Không ai cấm các bạn thảo luận lâm sàng ,không ai cấm các bạn chia sẻ những kinh nghiệm lâm sàng nhưng phải biết thảo luận đúng và chia sẻ nơi đúng thời diểm,và tinh thần của sự thảo luận phải được xây dựng trên lập trường khoa học, chứ không phải là sự đùa cợt ,là vì điều đó thú vị.
Tôi tự hào là sv y khoa, vì Tôi có nhiều trải nghiệm quý báu trong suốt những năm tháng dài của sv.Không ai cấm Tôi hay các bạn chia sẻ, giãi bày bộc bạch những tâm sự ,những khó khăn, những " kỉ niệm " của thời sinh viên.
Nhưng khi chia sẻ bạn phải biết cân nhắc, kỉ niệm nào có thể public, kỉ niệm nào chỉ giữ cho riêng mình biết, chỉ những người trong ngàh mới được biết. Bạn nhớ nhé ngành nào cũng có cái gọi là " Bí mật nghề nghiệp ".
Khó khăn thì bất kì ngành nghề nào cũng có, mỗi ngành mỗi nghề ,mỗi nghiệp có cái khó riêng, bạn đừng so sánh, để rồi tự cho cái khó khăn trong ngành mình là nhiều nhất, lớn nhất, để tự hào một cách sai lầm về bản thân, về nghề của mình.Khi tự hào sai lầm, bạn sẽ có khuynh hướng kể lể, mà không để ý điều đó sẽ gây phản cảm thế nào
đoạn viết trên, đọc xong Tôi thấy đau và buồn.....
Thầy của Tôi nói, đã có rất nhiều, rất nhiều thế hệ sv y khoa, nghĩ đơn giản lắm, khi nào ra làm BS mới quan tâm đến những điều Tôi đề cập đến ở dòng đầu của bài viết. Thầy thì nghĩ khác, Thầy rất mong muốn các bạn sv hãy luyện tập cho mình cái nghĩa vụ và đạo đức nghề nghiệp đó.
" Không có lửa làm sao có khói " , Không biết là do người viết báo đã gi sai sự thật về thông tin, thêm bớt để tạo ra một bài viết có nội dung phản cảm như thế, hay do các bạn quá hồn nhiền khi kể về những " trải nghiệm " của bản thân. Mà đọc bài báo xong Tôi , qua một vài lời kể trong đó, Tôi cảm thấy có không ít một số bạn sy y khoa không tôn trọng bệnh nhân, không có thái độ nghiêm túc khi đi học lâm sàng.
Đọc bài báo này xong, các bạn nhớ nhé, sau này trước khi nói ,dừng lại một chút cân nhắc từng điều mình nói ra, và phải biết trao gởi điều đó đúng nơi đúng nơi . Nếu bạn thật sự muốn mọi người hiểu về những khó khăn mà sinh viên y khoa đã trải qua, thì hãy tự mình viết về những điều đó một cách có văn hóa cộng đồng và ý thức đạo đức nghề nghiệp.
Vài lời dành cho người viết Báo :
Dạo gần đây, đọc báo cảm thấy , Tôi luôn có cảm giác, dường như một bộ phận những người làm báo có ý thức rất kém về văn hóa báo chí truyền thông; họ quá dễ dãi với chính ngồn từ họ viết ra hay họ không tự tin về những điều mình viết, nên cần phải có những cái tít giật gân như thế để câu view.
Tôi nhớ từ bé cho đến giờ, Tôi đọc rất nhiều sách, nhưng làm văn chưa bao giờ được điểm 7, hỏi Bố tại sao, Bố nói Tôi mới chỉ viết bằng cảm xúc, trong khi đó, bài thi bài kiểm là những văn bản văn học, mỗi loại văn bản có quy định riêng, có một khuôn mẫu riêng, giống như ngày xưa khi chúng ta học tập làm văn có : văn phân tích, giải thích, chứng minh, kể chuyện....Tôi điểm kém vì chưa biết làm Văn. Viết báo , ở góc nhìn đơn giản đó chỉ là bài tập làm văn , ở góc nhìn khác rộng hơn lớn hơn đó là truyền thông .
Từ cái đơn giản mà làm không đúng, thì hậu quả là những điều lớn hơn sẽ sai tè le, sai be bét và để lại thảm họa.
Khi bạn viết một điều gì đó, bạn phải biết mục đích viết của mình là gì, nội dung bài viết sẽ ảnh hưởng thế nào đến người được viết và người đọc.Bạn viết điều đó với góc nhìn nào : hiện thực, phê phán ,hay khen ngợi.... .Tôi nói vậy, vì dạo này đọc báo không hiểu báo chi đáng khen hay chê, phê bình hay chỉ trích....Tôi cảm thấy một mớ hỗn độn cảm xúc chủ quan của người viết.
Khi bạn viết một điều gì đó, bạn phải có một nền tảng kiến thức tổng quát, một cái đầu biết phân tích đúng sai thông tin bạn nhận được về điều bạn viết , một cái nhìn khách quan, không khen chê , không chà đạp mà hãy làm đúng nghĩa vụ của truyền thông đó là THÔNG TIN.
Đó là khi bạn viết, khi bạn quyết định public bài viêt của mình, bạn phải dừng lại suy nghĩ xem bài viết của mình , bài viết của mình đúng ở khía cạnh nào, sai ở khía cạnh nào, cái đúng cái sai đó sẽ gây hiệu ứng cảm xúc thế nào ở người đọc, trong xã hội.Sức mạnh của truyền thông là làm BÙNG NỔ THÔNG TIN, cho nên khi bạn đưa thông tin sai lệch, phản cảm, bạn sẽ gây ra thảm họa trong xã hội chứ không phải là hậu quả nặng nề .
Tôi là dân trong ngành y, mỗi lần đi lâm sàng xong, Tôi cũng có những bài viết cho riêng mình để chia sẻ với bạn bè.Mỗi lần viết xong , viết bằng cảm xúc và những sự việc có thật, Tôi phải đọc lại rất rất nhiều lần, chọn lọc từ ngữ làm sao khi đọc vào có những vấn đề chỉ có dân trong ngành hiểu, chọn lọc từng câu chữ để không gây phản cảm , chọn lọc những điều mà có thể public....Tôi chưa bao giờ nêu tên họ cụ thể của những Bn Tôi đã gặp trong bài viết của mình.Tôi chưa bao giờ kể lể khó khăn mà Tôi đã gặp phải .
Mà mỗi bài viết đó, là sự kết tinh những gì Tôi trải nghiệm được, chia sẻ với các bạn trong ngành về phương pháp học tập, truyền cho các bạn niềm đam mê với nghề lúc nào cũng rạo rực trong Tôi.Là những điều, mà Tôi muốn các bạn ngoài ngành có cái nhìn đủ, đầy và đúng về ngành y trong cái bối cảnh " hoạn loạn của văn hóa xã hội " hiện nay.
Tôi làm được điều đó, vì Tôi học được từ những người Thầy của Tôi một bài học , đó là : hãy yêu thương và tôn trọng bệnh nhân từ những việc mình làm cho bệnh nhân, từ những hành động nhỏ nhất của bản thân có thể ảnh hưởng đến bệnh nhân.Và cái việc rèn luyện bản lĩnh nghề nghiệp, hiểu đúng về đạo đức nghề nghiệp phải đi đôi với việc học tập kiến thức chuyên môn
Vậy thì, các bạn những người viết báo, khi viết về ngành nghề nào đó, đặc biệt là những ngành nghề liên quan đến những vấn đề nhạy cảm của xã hội : LÀM ƠN, HÃY BỎ CHÚT THỜI GIAN VÀ CÔNG SỨC ĐỂ ĐẦU TƯ CHẤT XÁM VÀ CÁI TÂM TỐT CỦA MÌNH VÀO NHỮNG ĐIỀU BẠN VIẾT .
http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/chuyen-dong-tre/27548/nam-sinh-y-khoa-khoe--chien-tich--kham-chi-em.html,
và nội dung trong bài viết là điều đáng để bàn đến.
Gửi đến những sinh viên - nhân vật chính của bài báo đó và các bạn sinh viên y khoa khác :
Các bạn có bao giờ có suy nghĩ , sv y khoa cần phải rèn luyện đạo đức nghề nghiệp, bản lĩnh nghề nghiệp và hiểu và làm tròn nghĩa vụ của người Thầy thuốc điều trị .Tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều đó khi Tôi còn là y1, y2...khi là y lớn hơn một chút, được học với những Người Thầy lớn, Tôi có một cái nhìn có thể chưa sâu ,nhưng chín chắn hơn về cái việc học y của mình, học sao cho đúng : đúng cả về chuyên môn và đạo đức. Những điều Tôi nói nào là đạo đức ,là bản lĩnh là nghĩa vụ, không cần phải ra trường chúng ta mới có cơ hội rèn luyện.Những điều đó được rèn luyện qua những chúng ta đi lâm sàng tiếp xúc với BN, chỉ cần các bạn chịu để ý, biết suy nghĩ.......
Các bạn có bao giờ để ý, mỗi lần trình bệnh án ,Thầy Cô luôn nhắc nhở chúng ta không được viết tên họ đầy đủ của Bệnh nhân.
Các bạn đã bao giờ bị Thầy Cô la mắng chỉ vì một phút ngẫu hứng khám ra triệu chứng cả đám bàn tán xôn xao ngay tại giường bệnh, trước mặt Bệnh nhân .
.................
Không ai cấm các bạn thảo luận lâm sàng ,không ai cấm các bạn chia sẻ những kinh nghiệm lâm sàng nhưng phải biết thảo luận đúng và chia sẻ nơi đúng thời diểm,và tinh thần của sự thảo luận phải được xây dựng trên lập trường khoa học, chứ không phải là sự đùa cợt ,là vì điều đó thú vị.
Tôi tự hào là sv y khoa, vì Tôi có nhiều trải nghiệm quý báu trong suốt những năm tháng dài của sv.Không ai cấm Tôi hay các bạn chia sẻ, giãi bày bộc bạch những tâm sự ,những khó khăn, những " kỉ niệm " của thời sinh viên.
Nhưng khi chia sẻ bạn phải biết cân nhắc, kỉ niệm nào có thể public, kỉ niệm nào chỉ giữ cho riêng mình biết, chỉ những người trong ngàh mới được biết. Bạn nhớ nhé ngành nào cũng có cái gọi là " Bí mật nghề nghiệp ".
Khó khăn thì bất kì ngành nghề nào cũng có, mỗi ngành mỗi nghề ,mỗi nghiệp có cái khó riêng, bạn đừng so sánh, để rồi tự cho cái khó khăn trong ngành mình là nhiều nhất, lớn nhất, để tự hào một cách sai lầm về bản thân, về nghề của mình.Khi tự hào sai lầm, bạn sẽ có khuynh hướng kể lể, mà không để ý điều đó sẽ gây phản cảm thế nào
- Lan Anh, sinh viên năm thứ 3 ĐH Y Hà Nội kể lại kỉ niệm lần đầu tiên đến nhà xác: “Trước khi đi thực hành mình đã nghe nhiều chuyện hãi hùng về nhà xác lắm rồi, cả đêm hôm trước ngủ mê toàn ma quỷ, hết hồn! Đến giờ học mọi người vào trong hết, một mình mình ngồi ngoài run nhong nhóc, mấy đứa bạn phải ra lôi vào”Trước giờ thực hành, các xác người sẽ được vớt lên cho “ráo nước”. Lần đầu tiên tiếp xúc với thây người, nhiều bạn sốc nặng, “có khi về rồi ăn miếng cơm còn ọe ra. Mỗi khóa mới vào có vài ca ngất tại trận là chuyên thường” - Lan Anh tâm sự.
Không chỉ sinh viên nữ mà nhiều sinh viên nam cũng bị những mẫu thí nghiệm đó làm cho khiếp vía. Bạn Minh Khôi, sinh viên ĐH Y năm thứ 4 giãi bầy: “Sau hôm học trên xác người về hệ tiêu hóa, lôi hết cả lòng mề phèo phổi của “ông ý” ra, mình…cạch luôn món lòng dồi lợn”
đoạn viết trên, đọc xong Tôi thấy đau và buồn.....
Thầy của Tôi nói, đã có rất nhiều, rất nhiều thế hệ sv y khoa, nghĩ đơn giản lắm, khi nào ra làm BS mới quan tâm đến những điều Tôi đề cập đến ở dòng đầu của bài viết. Thầy thì nghĩ khác, Thầy rất mong muốn các bạn sv hãy luyện tập cho mình cái nghĩa vụ và đạo đức nghề nghiệp đó.
" Không có lửa làm sao có khói " , Không biết là do người viết báo đã gi sai sự thật về thông tin, thêm bớt để tạo ra một bài viết có nội dung phản cảm như thế, hay do các bạn quá hồn nhiền khi kể về những " trải nghiệm " của bản thân. Mà đọc bài báo xong Tôi , qua một vài lời kể trong đó, Tôi cảm thấy có không ít một số bạn sy y khoa không tôn trọng bệnh nhân, không có thái độ nghiêm túc khi đi học lâm sàng.
Đọc bài báo này xong, các bạn nhớ nhé, sau này trước khi nói ,dừng lại một chút cân nhắc từng điều mình nói ra, và phải biết trao gởi điều đó đúng nơi đúng nơi . Nếu bạn thật sự muốn mọi người hiểu về những khó khăn mà sinh viên y khoa đã trải qua, thì hãy tự mình viết về những điều đó một cách có văn hóa cộng đồng và ý thức đạo đức nghề nghiệp.
Vài lời dành cho người viết Báo :
Dạo gần đây, đọc báo cảm thấy , Tôi luôn có cảm giác, dường như một bộ phận những người làm báo có ý thức rất kém về văn hóa báo chí truyền thông; họ quá dễ dãi với chính ngồn từ họ viết ra hay họ không tự tin về những điều mình viết, nên cần phải có những cái tít giật gân như thế để câu view.
Tôi nhớ từ bé cho đến giờ, Tôi đọc rất nhiều sách, nhưng làm văn chưa bao giờ được điểm 7, hỏi Bố tại sao, Bố nói Tôi mới chỉ viết bằng cảm xúc, trong khi đó, bài thi bài kiểm là những văn bản văn học, mỗi loại văn bản có quy định riêng, có một khuôn mẫu riêng, giống như ngày xưa khi chúng ta học tập làm văn có : văn phân tích, giải thích, chứng minh, kể chuyện....Tôi điểm kém vì chưa biết làm Văn. Viết báo , ở góc nhìn đơn giản đó chỉ là bài tập làm văn , ở góc nhìn khác rộng hơn lớn hơn đó là truyền thông .
Từ cái đơn giản mà làm không đúng, thì hậu quả là những điều lớn hơn sẽ sai tè le, sai be bét và để lại thảm họa.
Khi bạn viết một điều gì đó, bạn phải biết mục đích viết của mình là gì, nội dung bài viết sẽ ảnh hưởng thế nào đến người được viết và người đọc.Bạn viết điều đó với góc nhìn nào : hiện thực, phê phán ,hay khen ngợi.... .Tôi nói vậy, vì dạo này đọc báo không hiểu báo chi đáng khen hay chê, phê bình hay chỉ trích....Tôi cảm thấy một mớ hỗn độn cảm xúc chủ quan của người viết.
Khi bạn viết một điều gì đó, bạn phải có một nền tảng kiến thức tổng quát, một cái đầu biết phân tích đúng sai thông tin bạn nhận được về điều bạn viết , một cái nhìn khách quan, không khen chê , không chà đạp mà hãy làm đúng nghĩa vụ của truyền thông đó là THÔNG TIN.
Đó là khi bạn viết, khi bạn quyết định public bài viêt của mình, bạn phải dừng lại suy nghĩ xem bài viết của mình , bài viết của mình đúng ở khía cạnh nào, sai ở khía cạnh nào, cái đúng cái sai đó sẽ gây hiệu ứng cảm xúc thế nào ở người đọc, trong xã hội.Sức mạnh của truyền thông là làm BÙNG NỔ THÔNG TIN, cho nên khi bạn đưa thông tin sai lệch, phản cảm, bạn sẽ gây ra thảm họa trong xã hội chứ không phải là hậu quả nặng nề .
Tôi là dân trong ngành y, mỗi lần đi lâm sàng xong, Tôi cũng có những bài viết cho riêng mình để chia sẻ với bạn bè.Mỗi lần viết xong , viết bằng cảm xúc và những sự việc có thật, Tôi phải đọc lại rất rất nhiều lần, chọn lọc từ ngữ làm sao khi đọc vào có những vấn đề chỉ có dân trong ngành hiểu, chọn lọc từng câu chữ để không gây phản cảm , chọn lọc những điều mà có thể public....Tôi chưa bao giờ nêu tên họ cụ thể của những Bn Tôi đã gặp trong bài viết của mình.Tôi chưa bao giờ kể lể khó khăn mà Tôi đã gặp phải .
Mà mỗi bài viết đó, là sự kết tinh những gì Tôi trải nghiệm được, chia sẻ với các bạn trong ngành về phương pháp học tập, truyền cho các bạn niềm đam mê với nghề lúc nào cũng rạo rực trong Tôi.Là những điều, mà Tôi muốn các bạn ngoài ngành có cái nhìn đủ, đầy và đúng về ngành y trong cái bối cảnh " hoạn loạn của văn hóa xã hội " hiện nay.
Tôi làm được điều đó, vì Tôi học được từ những người Thầy của Tôi một bài học , đó là : hãy yêu thương và tôn trọng bệnh nhân từ những việc mình làm cho bệnh nhân, từ những hành động nhỏ nhất của bản thân có thể ảnh hưởng đến bệnh nhân.Và cái việc rèn luyện bản lĩnh nghề nghiệp, hiểu đúng về đạo đức nghề nghiệp phải đi đôi với việc học tập kiến thức chuyên môn
Vậy thì, các bạn những người viết báo, khi viết về ngành nghề nào đó, đặc biệt là những ngành nghề liên quan đến những vấn đề nhạy cảm của xã hội : LÀM ƠN, HÃY BỎ CHÚT THỜI GIAN VÀ CÔNG SỨC ĐỂ ĐẦU TƯ CHẤT XÁM VÀ CÁI TÂM TỐT CỦA MÌNH VÀO NHỮNG ĐIỀU BẠN VIẾT .
Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011
Thầy Ngô Tích Linh
Cách đây 1 năm, đang ở trong trạng thái mơ màng, ku Hiếu buzz một cái rõ to trên YM, kèm theo dòng chữ " có chuyện muốn kể cho Trân nghe "......mình biết Thầy Linh từ đó, biết qua lời kể của cậu bạn, những câu chuyện không đầu, không đuôi, mình cũng không hiểu hết những gì bạn nói, chỉ biết một điều, bạn rất quý Thầy, cảm nhận một điều : Thầy là người rất tốt.
Câu kết của một chuỗi những chuyện về Thầy là " Có rất nhiều người không hiểu Thầy nói gì, Hiếu cũng vậy, nhưng Hiếu rất quý Thầy, Hiếu tin chắc một điều, nếu Trân gặp Thầy, Trân sẽ hiểu và quý Thầy lắm luôn đó "
Nhập môn Tâm Thần ....
Hi, cái ngày đó, không biết là có giờ giảng của bộ môn, lên giảng đường là vì nhớ bạn bè, và nhớ cái cảm giác đi học.....đang ngồi tám, thấy bóng dáng nhỏ bé của một người đàn ông hơn 60 tuổi, với mái tóc sợi trắng nhiều hơn sợi đen,gương mặt hiền và phúc hậu....5p,10p,15p - Nó mắt chữ A ,miệng chữ O ...và nó la lên với cậu bạn thân hai chữ THẦY LINH .....hôm đó vui biết bao, sau bao ngày mong đợi đã được gặp Thầy.....Thầy đúng là người mà nói ra ít ai hiểu được, mình cũng bị choáng, Thầy nói không tròn câu, đứt quãng, hình như là vì chưa soạn bài trước, cũng chưa chuẩn bị tinh thần hay sao á, Thầy cứ suy nghĩ rồi nói, nói rồi chận lại suy nghĩ, cứ thế suốt 2h. Có thể do bài đầu tiên là bài giới thiệu về tâm thần học, Thầy cũng không biết nói thế nào để sinh viên dễ hình dung về môn học này.....
Lâm sàng Tâm Thần ......
Cú shock thi nhiễm còn dư âm + bệnh ....sáng sáng đến bệnh viện như cái xác không hồn, chẳng có chút cảm xúc hay cảm hứng gì với môn học mà mình đã từng rất yêu thích. Mình nhìn Thầy, nghe Thầy giảng bài với ánh mắt vô hồn đến mức đáng sợ, cái mặt cứ ngơ ngơ ra ( hic, mình kh có muốn như thế, nhưng mình thật sự rất là mệt mỏi ).Một tuần trôi qua thật vô ích biết bao >.< .Thầy ơi ! Con xin lỗi :(( .
Bệnh đã khỏi và vì không chấp nhận được cái sự lười biếng của 4 super trong tổ, nên phải cố gắng và nỗ lực. Chưa lúc nào thấy giận các bạn ấy ghê gớm.Đời sao mà lắm lúc tréo ngoe thế này, cái người giỏi thì lười, chẳng chịu học, chẳng biết tự lúc nào họ mặc định trong đầu họ đi Tâm thần là đi chơi.Còn cái đứa siêng năng và nhiệt tình như mình thì chỉ số IQ và khả năng tiếng anh có hạn, nên những gì mình làm cũng chẳng chất lượng.Mình ghét nhất là cái trò copy paste của các bạn ấy,khi làm bài để trình với Thầy ( mỗi lần Thầy nói bài đó ,câu đó lấy của ai, của nhóm nào, bài làm kh có đầu tư, nhưng Thầy vẫn nhiệt tình giảng dạy và chỉ bảo, kh la kh mắng , mình thấy đau xót và có lỗi với Thầy lắm luôn ).
2h-3h-4h vẫn chưa được đi ngủ, hơn 16h ngồi trước Lap, đọc hết tài liệu này đến tài liệu khác, vật vã với 4 bộ từ điển , cuốn sinh lý, cuốn tâm thần, cuốn dược động lực học,những bài viết trên WebMD,....chỉ để soạn một bài " Rối loạn giấc ngủ ".....mình cũng kh ngờ mình quý Thầy như thế, cứ mỗi lần buồn ngủ, mỗi lần dịch kh ra 1 cụm từ hay 1 câu chữ, hay đọc kh hiểu ,muốn dừng lại....chợt nhớ đến ánh mắt của Thầy, tấm lòng của Thầy ,kh cho phép mình làm bài mà không có sự đầu tư chất xám trong đó ^.^ .Hôm đó, trình xong, Thầy nói, cố gắng một chút nữa, chỉnh sửa một chút cái dàn bài sẽ "pro " lắm đấy ,lần đầu tiên trong hai tuần qua mình thấy Thầy giảng bài hăng say như vậy, Thầy còn lấy textbook đưa mình đọc, hướng dẫn thêm cho mình ^.^ .Lúc đó, càng thêm quý Thầy, lúc đó mới thật sự hiểu hết những gì Thầy nói trong suốt thời gian qua.
2h-3h-4h ,gần 18h ngồi đọc textbook dược lý của Gilson, hiểu là một chuyện, làm sao chuyển cái mình hiểu ra câu từ cụ thể để diễn đạt là một điều rất khó, kh làm sao dịch được cái đoạn ấy cho chính xác, đọc thêm sách dược lý của trường mình, của y Hà Nội, hiểu thì hiểu đó, nhưng vẫn muốn viết làm sao cho xúc tích, làm sao mình diễn đạt được những suy luận của mình :(, nản ghê gớm, muốn làm một bài có tính khoa học một chút ....mà dường như năng lực của mình có hạn :(, rồi vì thương Thầy, vì là bài soạn cuối cùng, bài trình cuối cùng, nên cũng cố gắng đầu tư cho thật kĩ :(, đến lúc trình mình vẫn thiếu sót rất nhiều, nghe Thầy nói, bừng tỉnh ra,sao có nhiều cái mình kh nghĩ tới, nghĩ tới mà làm kh dc vẫn còn đỡ hơn là kh biết đến nó là gì.Vẫn cái cảm giác đó, có lỗi với Thầy, bao nhiêu công sức của Thầy đổ sông đổ bể khi có một đứa học trò như mình :(, nói hoài ,nói mãi mà hiểu chẳng được bao nhiêu :((.
Hôm đó ,là một buổi sáng mưa rất to, nó đến bv, 30p trôi qua kh một thành viên nào xuất hiện, Thầy đến và nói, " em gọi cho các bạn vào học, nghỉ như vậy bên trường mà biết sẽ cấm thi đó " , 15p trôi qua, goi dt không ai nghe máy, chỉ có nó và Thầy , Thầy nói " em có gì kh hiểu hỏi, có một người Thầy vẫn dạy ", lúc đó không có ý định khóc, nhưng chẳng hiểu sao khóe mắt ngấn nước. 24 tuổi, 12 năm là học sinh, 6 năm sv, nó thần tượng rất nhiều Thầy Cô, quý mên rất nhiều Thầy Cô, và kh ít lần xúc động trước tấm lòng yêu thương sv của không ít Thầy Cô, nhưng nó chưa có một người Thầy nào có thể làm cho nó rơi một giọt nước mắt.Vậy mà, hôm đó, nó đã khóc, khóc vì thương Thầy, khóc vì cảm thấy có lỗi với Thầy, khóc vì tiếc nuối, vì nó không tập trung nhiều cho việc học ls tâm thần trong những ngày đầu đến với chuyên khoa này, nó làm ngơ trước hành động lười biếng của những bạn trong tổ ( trước đây đâu có vậy, trước đây là nó đã mắng cho các bạn một trận, mà nếu có không mắng thì nó cũng gồng mình ra soạn bại, nhưng lần này nó ở vào cái thế , sức khỏe kh ổn, thêm cái môn phải trả nợ,nên đã lơ là :(( ).Lúc đó, chỉ muốn nói với Thầy, Thầy cho con xin lỗi.
Thầy dẫn nó xuống phòng bệnh của bs Nghĩa, để chỉ nó hai bệnh mà không có ở phòng bệnh của Thầy.Thầy nói, hai bệnh này phải biết.Thầy chỉ nó cách hỏi bệnh, khám bệnh, nhận diện triệu chứng.Nhờ sự hướng dẫn của Thầy nó hiểu thêm về những bài soạn của nó.Ngay lúc đó, nó thấy Thầy gần gũi và thân thiết như thể Thầy là ông ngoại của nó ^.^ .
Thầy của nó - Không chỉ là một người Thầy lớn của sv, mà còn là một người bạn của bệnh nhân.Mỗi lần xem Thầy khám bệnh hỏi bệnh, nó thích lắm.Thầy ân cần,thân thiện và lắng nghe từng điều mà bệnh nhân nói.Chưa bao giờ thấy Thầy nổi nóng.Bệnh nhân, thân nhân có nhiều loại, có người biết cách ứng xử, người không.Nhưng dường như với Thầy " All people will be his patients, he treat them as his patients ", chỉ có sự khác biệt trong điều trị vì mỗi bệnh mỗi khác, nhưng kh có sự khác biệt về thái độ về tấm lòng của người Thầy thuốc dành cho mỗi bệnh nhân khác nhau.
Thầy của nó - Chân nhân bất lộ diện.Nó biết , có rất nhiều người kh hiểu Thầy, kh hiểu cái nghệ thuật chữa bệnh của Thầy, không phải vì Thầy khó hiểu hay có vấn đề về tâm thần, mà là do mọi người kh chịu hiểu Thầy - vì Thầy quan tâm tới tất cả mọi người bằng tất cả sự chân thành, vì Thầy kh chỉ ngĩ cho riêng bản thân mình- cái điều này ngày càng xa xỉ và xa lạ với mọi người, nên mọi người thấy Thầy lạ kì và khó hiểu.Nó hiểu Thầy, kh phải vì nó tốt như Thầy; mà vì nó có vấn đề về tâm thần, nó bị trầm cảm, nó bị rối loạn thích ứng, nó bị PTSD...nhiều lắm, có lẽ vậy, nó hiểu nỗi đau của người nhà BN, hiểu được sự khó chịu của bn, hiểu được tấm lòng của người Thầy thuốc như Thầy. Không biết các bạn nó thế nào, nhưng với nó những gì Thầy nói, Thầy cố gắng làm cho bọn nó hiểu , kh phải vì muốn tốt cho bọn nó mà Thầy kh muốn sau này bọn nó vô tình trở thành những kẻ giết người hay làm người khác bệnh năng hơn mà không biết .Thầy làm tất cả vì bệnh nhân .
y5 khép lại ở khoa tâm thần, nơi mà nó tưởng chừng như kh học gì nhiều, lại là nơi học được nhiều nhất, đến với tâm thần hiểu thêm về cuộc sống, " cuộc sống có quá nhiều áp lực, nếu được hãy trao cho nhau sự thông cảm và yêu thương; nếu không ,thì cũng đừng áp bức, dẫm đạp xô đẩy nhau để sống " ; đến với tâm thần hiểu thế nào là sức mạnh niềm tin, sức mạnh tinh thần; đến với tâm thần mới thấy được vai trò của người Thầy thuốc; đến với tâm thần mới biết điều trị là cả một nghệ thuật, thuốc men kh thể phát huy hết tác dụng khi bệnh nhân mất đi niềm tin, và chúng ta điều trị cho một con người chứ không phải điều trị " con bệnh ":
Câu kết của một chuỗi những chuyện về Thầy là " Có rất nhiều người không hiểu Thầy nói gì, Hiếu cũng vậy, nhưng Hiếu rất quý Thầy, Hiếu tin chắc một điều, nếu Trân gặp Thầy, Trân sẽ hiểu và quý Thầy lắm luôn đó "
Nhập môn Tâm Thần ....
Hi, cái ngày đó, không biết là có giờ giảng của bộ môn, lên giảng đường là vì nhớ bạn bè, và nhớ cái cảm giác đi học.....đang ngồi tám, thấy bóng dáng nhỏ bé của một người đàn ông hơn 60 tuổi, với mái tóc sợi trắng nhiều hơn sợi đen,gương mặt hiền và phúc hậu....5p,10p,15p - Nó mắt chữ A ,miệng chữ O ...và nó la lên với cậu bạn thân hai chữ THẦY LINH .....hôm đó vui biết bao, sau bao ngày mong đợi đã được gặp Thầy.....Thầy đúng là người mà nói ra ít ai hiểu được, mình cũng bị choáng, Thầy nói không tròn câu, đứt quãng, hình như là vì chưa soạn bài trước, cũng chưa chuẩn bị tinh thần hay sao á, Thầy cứ suy nghĩ rồi nói, nói rồi chận lại suy nghĩ, cứ thế suốt 2h. Có thể do bài đầu tiên là bài giới thiệu về tâm thần học, Thầy cũng không biết nói thế nào để sinh viên dễ hình dung về môn học này.....
Lâm sàng Tâm Thần ......
Cú shock thi nhiễm còn dư âm + bệnh ....sáng sáng đến bệnh viện như cái xác không hồn, chẳng có chút cảm xúc hay cảm hứng gì với môn học mà mình đã từng rất yêu thích. Mình nhìn Thầy, nghe Thầy giảng bài với ánh mắt vô hồn đến mức đáng sợ, cái mặt cứ ngơ ngơ ra ( hic, mình kh có muốn như thế, nhưng mình thật sự rất là mệt mỏi ).Một tuần trôi qua thật vô ích biết bao >.< .Thầy ơi ! Con xin lỗi :(( .
Bệnh đã khỏi và vì không chấp nhận được cái sự lười biếng của 4 super trong tổ, nên phải cố gắng và nỗ lực. Chưa lúc nào thấy giận các bạn ấy ghê gớm.Đời sao mà lắm lúc tréo ngoe thế này, cái người giỏi thì lười, chẳng chịu học, chẳng biết tự lúc nào họ mặc định trong đầu họ đi Tâm thần là đi chơi.Còn cái đứa siêng năng và nhiệt tình như mình thì chỉ số IQ và khả năng tiếng anh có hạn, nên những gì mình làm cũng chẳng chất lượng.Mình ghét nhất là cái trò copy paste của các bạn ấy,khi làm bài để trình với Thầy ( mỗi lần Thầy nói bài đó ,câu đó lấy của ai, của nhóm nào, bài làm kh có đầu tư, nhưng Thầy vẫn nhiệt tình giảng dạy và chỉ bảo, kh la kh mắng , mình thấy đau xót và có lỗi với Thầy lắm luôn ).
2h-3h-4h vẫn chưa được đi ngủ, hơn 16h ngồi trước Lap, đọc hết tài liệu này đến tài liệu khác, vật vã với 4 bộ từ điển , cuốn sinh lý, cuốn tâm thần, cuốn dược động lực học,những bài viết trên WebMD,....chỉ để soạn một bài " Rối loạn giấc ngủ ".....mình cũng kh ngờ mình quý Thầy như thế, cứ mỗi lần buồn ngủ, mỗi lần dịch kh ra 1 cụm từ hay 1 câu chữ, hay đọc kh hiểu ,muốn dừng lại....chợt nhớ đến ánh mắt của Thầy, tấm lòng của Thầy ,kh cho phép mình làm bài mà không có sự đầu tư chất xám trong đó ^.^ .Hôm đó, trình xong, Thầy nói, cố gắng một chút nữa, chỉnh sửa một chút cái dàn bài sẽ "pro " lắm đấy ,lần đầu tiên trong hai tuần qua mình thấy Thầy giảng bài hăng say như vậy, Thầy còn lấy textbook đưa mình đọc, hướng dẫn thêm cho mình ^.^ .Lúc đó, càng thêm quý Thầy, lúc đó mới thật sự hiểu hết những gì Thầy nói trong suốt thời gian qua.
2h-3h-4h ,gần 18h ngồi đọc textbook dược lý của Gilson, hiểu là một chuyện, làm sao chuyển cái mình hiểu ra câu từ cụ thể để diễn đạt là một điều rất khó, kh làm sao dịch được cái đoạn ấy cho chính xác, đọc thêm sách dược lý của trường mình, của y Hà Nội, hiểu thì hiểu đó, nhưng vẫn muốn viết làm sao cho xúc tích, làm sao mình diễn đạt được những suy luận của mình :(, nản ghê gớm, muốn làm một bài có tính khoa học một chút ....mà dường như năng lực của mình có hạn :(, rồi vì thương Thầy, vì là bài soạn cuối cùng, bài trình cuối cùng, nên cũng cố gắng đầu tư cho thật kĩ :(, đến lúc trình mình vẫn thiếu sót rất nhiều, nghe Thầy nói, bừng tỉnh ra,sao có nhiều cái mình kh nghĩ tới, nghĩ tới mà làm kh dc vẫn còn đỡ hơn là kh biết đến nó là gì.Vẫn cái cảm giác đó, có lỗi với Thầy, bao nhiêu công sức của Thầy đổ sông đổ bể khi có một đứa học trò như mình :(, nói hoài ,nói mãi mà hiểu chẳng được bao nhiêu :((.
Hôm đó ,là một buổi sáng mưa rất to, nó đến bv, 30p trôi qua kh một thành viên nào xuất hiện, Thầy đến và nói, " em gọi cho các bạn vào học, nghỉ như vậy bên trường mà biết sẽ cấm thi đó " , 15p trôi qua, goi dt không ai nghe máy, chỉ có nó và Thầy , Thầy nói " em có gì kh hiểu hỏi, có một người Thầy vẫn dạy ", lúc đó không có ý định khóc, nhưng chẳng hiểu sao khóe mắt ngấn nước. 24 tuổi, 12 năm là học sinh, 6 năm sv, nó thần tượng rất nhiều Thầy Cô, quý mên rất nhiều Thầy Cô, và kh ít lần xúc động trước tấm lòng yêu thương sv của không ít Thầy Cô, nhưng nó chưa có một người Thầy nào có thể làm cho nó rơi một giọt nước mắt.Vậy mà, hôm đó, nó đã khóc, khóc vì thương Thầy, khóc vì cảm thấy có lỗi với Thầy, khóc vì tiếc nuối, vì nó không tập trung nhiều cho việc học ls tâm thần trong những ngày đầu đến với chuyên khoa này, nó làm ngơ trước hành động lười biếng của những bạn trong tổ ( trước đây đâu có vậy, trước đây là nó đã mắng cho các bạn một trận, mà nếu có không mắng thì nó cũng gồng mình ra soạn bại, nhưng lần này nó ở vào cái thế , sức khỏe kh ổn, thêm cái môn phải trả nợ,nên đã lơ là :(( ).Lúc đó, chỉ muốn nói với Thầy, Thầy cho con xin lỗi.
Thầy dẫn nó xuống phòng bệnh của bs Nghĩa, để chỉ nó hai bệnh mà không có ở phòng bệnh của Thầy.Thầy nói, hai bệnh này phải biết.Thầy chỉ nó cách hỏi bệnh, khám bệnh, nhận diện triệu chứng.Nhờ sự hướng dẫn của Thầy nó hiểu thêm về những bài soạn của nó.Ngay lúc đó, nó thấy Thầy gần gũi và thân thiết như thể Thầy là ông ngoại của nó ^.^ .
Thầy của nó - Không chỉ là một người Thầy lớn của sv, mà còn là một người bạn của bệnh nhân.Mỗi lần xem Thầy khám bệnh hỏi bệnh, nó thích lắm.Thầy ân cần,thân thiện và lắng nghe từng điều mà bệnh nhân nói.Chưa bao giờ thấy Thầy nổi nóng.Bệnh nhân, thân nhân có nhiều loại, có người biết cách ứng xử, người không.Nhưng dường như với Thầy " All people will be his patients, he treat them as his patients ", chỉ có sự khác biệt trong điều trị vì mỗi bệnh mỗi khác, nhưng kh có sự khác biệt về thái độ về tấm lòng của người Thầy thuốc dành cho mỗi bệnh nhân khác nhau.
Thầy của nó - Chân nhân bất lộ diện.Nó biết , có rất nhiều người kh hiểu Thầy, kh hiểu cái nghệ thuật chữa bệnh của Thầy, không phải vì Thầy khó hiểu hay có vấn đề về tâm thần, mà là do mọi người kh chịu hiểu Thầy - vì Thầy quan tâm tới tất cả mọi người bằng tất cả sự chân thành, vì Thầy kh chỉ ngĩ cho riêng bản thân mình- cái điều này ngày càng xa xỉ và xa lạ với mọi người, nên mọi người thấy Thầy lạ kì và khó hiểu.Nó hiểu Thầy, kh phải vì nó tốt như Thầy; mà vì nó có vấn đề về tâm thần, nó bị trầm cảm, nó bị rối loạn thích ứng, nó bị PTSD...nhiều lắm, có lẽ vậy, nó hiểu nỗi đau của người nhà BN, hiểu được sự khó chịu của bn, hiểu được tấm lòng của người Thầy thuốc như Thầy. Không biết các bạn nó thế nào, nhưng với nó những gì Thầy nói, Thầy cố gắng làm cho bọn nó hiểu , kh phải vì muốn tốt cho bọn nó mà Thầy kh muốn sau này bọn nó vô tình trở thành những kẻ giết người hay làm người khác bệnh năng hơn mà không biết .Thầy làm tất cả vì bệnh nhân .
y5 khép lại ở khoa tâm thần, nơi mà nó tưởng chừng như kh học gì nhiều, lại là nơi học được nhiều nhất, đến với tâm thần hiểu thêm về cuộc sống, " cuộc sống có quá nhiều áp lực, nếu được hãy trao cho nhau sự thông cảm và yêu thương; nếu không ,thì cũng đừng áp bức, dẫm đạp xô đẩy nhau để sống " ; đến với tâm thần hiểu thế nào là sức mạnh niềm tin, sức mạnh tinh thần; đến với tâm thần mới thấy được vai trò của người Thầy thuốc; đến với tâm thần mới biết điều trị là cả một nghệ thuật, thuốc men kh thể phát huy hết tác dụng khi bệnh nhân mất đi niềm tin, và chúng ta điều trị cho một con người chứ không phải điều trị " con bệnh ":
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)