Y ĐỨC LÀ GÌ ? Y ĐỨC LÀ CHẨN ĐOÁN ĐÚNG VÀ ĐIỀU TRỊ TỐT CHO BỆNH NHÂN

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Trước ngày thi ....

Nhỏ đang stress, rất stress....uh, ai cũng nói chỉ là thi Ngoại mà nhỏ làm như thi Nội ...

Nhỏ đâu còn thiết tha điểm số, nhỏ quan tâm đến điều khác....ngày mai,nhỏ đối diện với một người - có sức ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp của nhỏ sau này, sự nghiệp của nhỏ sẽ quyết định sự thành công của cái lý tưởng mà nhỏ đang ấp ủ  . Ngày mai, nhỏ cần phải làm tốt,không phải vì sợ xấu hổ với y3 mà muốn chứng mình cho y3 thấy siêng năng lâm sàng luôn luôn là một điều đúng và cần thiết .. ..vì nhỏ không muốn những cố gắng của nhỏ trong 8 tuần qua đổ sông đổ bể....

Nhỏ chẳng siêng năng đi trực như trước, nhưng nhìn y3 đi lang thang, không có thái độ tích cực trong học lâm sàng, nhỏ thấy xót xa, trước đây nhỏ từng như vậy, nhỏ cù bơ cù bất phải mất gần 1 năm nhỏ mới ý thức được cái gì cần học ,cái gì không , học như thế nào ....nếu được chỉ bảo sẽ không lãng phí thời gian vô ích....nhỏ đi trực vì y3, học cho nhỏ ,và học vì y3 nữa, nhỏ muốn các em tốt hơn nhỏ, vì các em rất giỏi , chỉ cần có 1 định hướng trong học tập, giúp các em xây dựng niềm đam mê và duy trì sự yêu thích, các em sẽ học rất tốt .

Nhỏ siêng năng đi trực, vì nhỏ biết mình không có cơ hội quay lại học những kiến thức cơ bản đó, nhỏ siêng năng đi lâm sàng, vì nhỏ muốn bù đắp kiến thức mà nhỏ không có khi nhỏ còn là y nhỏ.

Ngay từ lúc bốc thăm nhỏ biết đã có sự bất công, khi các bạn chọn bệnh án thi ,nhỏ cũng thấy trong đó 1 sự bất công ....những người siêng năng như bạn N, Tr, được điểm số như thế nhỏ rất phục....các bạn như B, V được điểm như thế nhỏ phục....nhưng vẫn còn có rất nhiều người lazy nhưng điểm lại rất cao nhờ may mắn nhỏ thấy bất công cho mình [ phải chăng trong nhỏ đang có 1 sự đố kỵ, nhỏ chợt hiểu ra học giỏi chưa chắc đã thành công, sự thành công đôi lúc lại được những cái gọi là kĩ năng sống quyết định trong đó bao hàm cả sự thiếu trung thực :( ,và ngây thơ cũng là 1 cái tội , tội lỗi với chính bản thân mình ].

Nhỏ đang stress vì đố kỵ, stress vì ngày mai không biết mình sẽ trình diễn bệnh án thế nào ....tại sao những điều này lại xuất hiện trở lại trong đầu nhỏ, từ lâu lắm rồi...không phải nhỏ đã tập " nhìn ngang " trong cuộc sống rồi ah.

................

Học Y cực thật, không chỉ riêng môn Nội , mà nhỏ thấy  bất kì môn nào nếu chịu học đàng hoàng cũng sẽ rất khổ và khó ..Có lẽ vậy mà đến môn nào, nhỏ cũng đã cố ép tâm lý mình phải đậu đối với những môn khó, và đạt điểm cao đối với những môn dễ hơn,  trong những ngày mới bắt đầu đi thực tập để rồi áp lực đến ăn không ngon, ngủ cũng không yên, rồi học cũng khó có thể thông suốt được. Vấn đề ở đây, nhỏ có thực sự chấp nhận đánh đổi khi đứng giữa sự lựa chọn điểm số và kiến thức trong thời gian có hạn , khi mà năng lực của bản thân cũng có hạn.

Cuộc thi ngày mai diễn ra như thế nào....nhỏ cũng sẽ chấp nhận,nhỏ không hối hận về 8 tuần qua, không hối hận về sự lăn xả của mình,mặc dù  nhỏ chẳng làm được gì cho Bn ,còn để một Bn trở nặng, nhỏ chưa giúp được gì nhiều cho y3, và kiến thức của nhỏ vẫn ì ạch....nhưng nhỏ đã cố gắng hết sức. Đặc biệt là nhỏ không đánh mất chính mình vì điểm số, dù có thế nào,nhỏ vẫn trung thực với kì thi.Vì với nhỏ ngay từ lúc là sv mà đánh mất đi điều đó thì khi ra trường sẽ còn đánh mất nhiều giá trị khác của bản thân.

Vì vậy, ngày mai thoải mái đi thi , nếu rớt chỉ thì chứng tỏ 1 điều, chúng ta chưa xứng đáng làm 1 BS, và chúng ta bớt hại đi nhiều bệnh nhân do sai sót của mình.... nếu điểm thấp sau bao cố gắng, chứng tỏ năng lực của mình chưa chín muồi cần phải rèn luyện thêm ^^ .



Nhỏ còn khù khờ trong cuộc sống quá, còn thiếu bản lĩnh quá.....đến bao giờ nhỏ mới học được  1 điều : tự tin vào bản thân.

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Y3 ơi .............

Gần hai tuần nay, sáng nào xuống khoa ngoại mạch máu cũng không thấy y3 của mình đâu hết á, chỉ thấy bóng dáng của các bé y3 bên Phạm Ngọc Thạch....tự nhiên thấy buồn.... mình lấy cái quyền là y6, mình ra lệnh cho nhóm y3 đang đi bên mạch máu phải vào sớm đi khám bệnh với mình >.< .... mục tiêu thi cử của y6 không có ngoại lồng ngực mạch máu ( NLNMM)....nhưng mình đã phải thức trắng đêm ,sau khi học xong bài thi ,để đọc lại skill và bệnh học  bên NLNMM, để sáng vào đi khám bệnh với y3....vậy mà, sáng nay vào đến nơi ở trên khoa từ 6h30 sáng đến 8h vẫn không thấy y3 nào vào khoa.....

Hỏi " vì sao , các em không đi khám bệnh ?" , y3 trả lời  " vì thi cuối đợt của y3  và y6 không có thi NLNNMM , nên chúng em lười học " ,nghe xong mà thấy buồn .... :((

3 năm về trước, khi mình là y3, đi ngoại CR , mình chỉ được học ở ngoại mạch máu 1 tuần :((, có rất nhiều bệnh mà một bs đa khoa nên biết , và mình rất muốn học mà không có time để học , đến giờ vẫn tiếc :(( , trong khi y3 now được học thì lại không chịu học :((...các em đâu có biết , y3-y5 tuy có bận rộn với thi cử ,nhưng vẫn dư  thời gian để học những điều cần học ở bệnh viện :((....

chắc y3 ghét mình lắm, sáng hôm kia " giảng đạo " cho các em nghe vì sao phải học ,phải siêng lâm sàng,bắt các em đến bv từ sớm ....y3 đâu có biết, đâu có hiểu, mình không muốn các em ấy như mình, khi lên y6 mới thấy tiếc cái thời gian còn là y nhỏ, còn chưa phải chịu áp lực của những kì thi quan trọng :(( .

Ps : ah, nếu như mình là một trong những sinh viên nằm trong top những bạn khá giỏi, có lẽ tiếng nói của mình sẽ có trọng lượng với y3 hơn :(( ....uh, mà mình cũng ước gì mình học giỏi như các bạn ở tổ 14 ,để chỉ bảo cho các em được nhiều hơn :(( ...

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

P.215 - Ngoại B - NDGĐ

Chú ấy là bệnh nhân, chú ấy xuất hiện trong phòng bệnh vào ngày thứ 2 đầu tuần....chú ấy được chuẩn đoán : theo dõi lymphoma, mọi xét nghiệm đều ok, chỉ có CTM có chỉ số bạch cầu cao và phết máu ngoại biên thấy nhiều tế bào lympho dị dạng .


Ngày thứ 3 của bệnh, mỗi lần mình bước chân vào phòng là chú ấy gọi và than là " đau bụng quá ", nhìn chú ấy vật vã trên cái ghế, không chịu nằm trên giường, ánh mắt của chú - ánh mắt của một người đang kêu gọi sự cầu cứu từ một ai đó [- bác sĩ ]. Mình chỉ biết đứng nhìn chú ấy và nói " lát nữa cô điều dưỡng sẽ chích giảm đau cho chú " rồi  lặng lẽ bước đi và vờ như không nghe thấy lời than thở đó [ mình thật sự chẳng biết làm gì cho bn bớt đau, cái đau của bệnh lý ác tính thật đáng sợ ].


Ngày thứ 3 của bệnh, CTM về, BC không cao như ngày đầu....


Ngày thứ 4 của bệnh , sáng mình ngủ quên, nên vào trễ, vào đến nơi thấy phòng bệnh xôn xao, thấy bóng dáng cô V đang tìm vein của chú ấy đặt đường truyền tĩnh mạch - mình thấy có điều gì đó bất an [ thường chỉ có bệnh nặng cô V mới trực tiếp làm ]...chú ấy với cái vẻ mặt nhiễm trùng,thở mệt mỏi trên giường, không còn than đau ,nhưng qua ánh mắt mình nghĩ chú ấy, chắc là đau lắm, đau đến mức không nói than thở được nữa .... 15p sau ,chú được đưa xuống hồi sức ngoại.....6h sau chú bị suy gan, suy thận....và ...


Ngày chú đi, kết quả giải phẫu bệnh còn chưa gởi về khoa....


Chị gọi mình và nói, chị em mình đã bỏ sót điều gì ở bệnh nhân ....


Mình cũng không rõ nữa, ....nhưng nếu phải lý giải, mình nghĩ chú ấy bị shock nhiễm trùng, và vì sao nhiễm trùng, nhiễm từ đâu ? chú ấy bị lymphoma thì hệ miễn dịch suy giảm, được đưa vào bv là môi trường có khá nhiều vi khuẩn [ vi khuẩn bv toàn là vk độc lực cao ].


Nếu dùng kháng sinh dự phòng ngay từ đầu cho chú ấy ...liệu chú ấy có thể không rơi vào tình trạng như trên...không biết nữa, vì lúc ấy không có lý do gì để dùng kháng sinh....bạch cầu tăng cao trong bệnh lý ác tính về máu có thể là yếu tố gây nhiễu cho việc đánh giá tình trạng nhiễm trùng của bn khi lâm sàng không gợi ý ....rồi trong số lượng bạch cầu tăng đó, có bao nhiêu con tb miễn dịch thực sự làm việc có hiệu quả....


Mình không biết, không rõ, và nếu sau này có gặp lại một Bn như chú ấy, liệu mình có để bn ấy ra đi nhanh như chú .


Cái hôm chú xảy ra chuyện, chị trêu mình " em tự vấn lương tâm đi " lời nói đùa bỗng dưng thành thật...


 Điều làm mình ân hận, nếu ngày đó di huyết học, mình học tốt hơn 1 chút ,có lẽ....


Điều làm mình ân hận, là mình  không an ủi, hay trấn an chú ấy được 1 câu, khi chú ấy than thở với mình.....mình chỉ biết im lặng một cách bất lực và lặng lẽ nhìn chú ấy bằng ánh mắt vô hồn ...chú ấy ra đi....ánh mắt đó ám ảnh mình mãi....có lẽ nào lời thầy Tín nói là đúng " các bạn sinh viên bây giờ, xa rời bệnh nhân quá "....tự hỏi mình, mình có mắc căn bệnh vô cảm không ....


Nói ra không phải để ngụy biện, vì thời gian đó, mình lu bu nhiều chuyện, tâm lý mình không ổn, nên mình bàng quan, và làm tiếp công việc của mình với 2 từ trách nhiệm ....

chú ấy làm mình chợt thức tỉnh, có lẽ khi chọn cái ngành này ,mình phải biết sự hy sinh không chỉ là thời gian, tuổi trẻ, sức khỏe, trí tuệ ...mà còn là phải biết gạt bỏ, dồn mọi cảm xúc của mình qua một bên, hay tất cả việc gì của mình cũng sẽ phải đặt sau sức khỏe của bệnh nhân, phải làm sao đó, cách nào đó, để mình luôn ổn....để chăm sóc thật tốt cho bệnh nhân...người ta dù tin hay không tin, nhưng cũng đã trao cả sức khỏe và tính mạng vào đôi tay mình....mình dù có xảy ra bất cứ chuyện gì trong cuộc sống, cũng không được phép hay có quyền hay lý giải này nọ cho sự thờ ơ....mà mình bắt buộc phải làm tốt một việc  là tận tâm với bệnh nhân .... cái nghề này, không chỉ đòi hỏi trách nhiệm mà còn cần lắm hai chữ NHẪN VÀ TÂM .


PS : nghĩa trang tâm hồn xuất hiện thêm 1 cái tên .

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

cảm ơn su huynh

su huynh nói " hôm nay là ngày cuối anh ở cấp cứu, anh về phòng khám làm, anh làm phó khoa ,nhóc ah ". Vui cho anh, được lên chức, được làm việc 8h /ngày, kh phải trực đêm cc.Nhưng buồn, buồn vì kh còn được theo anh học, kh còn được tám với anh ....[ hợp tan là chuyện thường tình trong cuộc sống ] .Cảm ơn su huynh, anh giúp em nhìn thấy 2 mặt của những vấn đề đằng sau cánh cổng đại học, anh luôn khuyên em phải xác định mình thích gì,đam mê của em, nhưng cũng phải biết thực dụng và thực tế .cảm ơn anh, đã cho em một cái nhìn khá rõ ràng về những con đường ở dưới chân em, những con đường em sẽ lựa chọn bước đi sau khi TN .

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

....

Từ cái ngày , xuất hiện cái " vết " ở trại " Nhiễm " đến nay, làm chuyện gì cũng không xong, đến trại nào cũng có chuyện không hay xảy ra. Tâm trạng của mình mấy ngày qua chẳng tốt chút nào.

Lúc ở tim mạch, tinh thần lên được 1 chút, rồi lại lắng xuống [ chẳng phải do sức ì , mà mình thấy bực bội- sao mà cứ liên tiếp xảy ra những chuyện không hay ] .Thích câu nói của Thầy Tín : " yếu toàn diện " , một sự thật mà chẳng Thầy Cô nào nói, phải chi được gặp Thầy sớm hơn, có lẽ mình không tệ như Thầy nói . Haiz , nhớ nghen " Cái đầu tồn tại không phải chỉ để đội mũ . Nếu tuần sau, Thầy hỏi thi mình, Thầy có đánh rớt ,mình cũng không oán trách ...

Cái trại cấp cứu...... >.< , mình chỉ biết nói 1 câu " đến khi nào mình mới hết yếu đuối, mới học cách điều khiển cảm xúc, không để cho những chuyện xàm xí ảnh hưởng đến việc học " ....hic, ngày mai, danh sách cấm thi có tên mình, thì ....


Hôm nay là ngày trực cuối cùng ở bv Nhi, ở cái trại mà mình đã từng rất thích học, nhưng....[ sao dạo này mình sử dụng nhiều từ " nhưng " và " giá như " vậy ] .Nếu có gặp "..." , chỉ có thể nói, số mình không được may mắn .

Haiz, giận bản thân mình quá.....cứ trơ ra như 1 khúc gỗ, học mà không có đam mê ....

Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

tự vấn


viết cho một ngày mà nó nhận ra nó đã đáng mất niềm đam mê....chính xác là điều đó đang phai nhạt dần trong nó, sao cái lúc nó là y1,y2, y3 nó học với tất cả nhiệt huyết, nó sung sức và ham thích học [ kh phải siêng năng ].

cái ngày anh Nghĩa ,nhắc 2 chữ đam mê, nó thấy chột dạ, thấy đau đau, hôm nay nghe anh Tín nói, càng ngày bác sĩ càng xa bệnh nhân, nó thấy đau xót.Nó nhớ cái siết tay thật chặt của bác bn ở lầu 7B3 , nhớ lời động viên của bác, nó nhớ tiếng gọi thân thương của chú bệnh nhân gọi nó,khi thấy nó trong bv Cr , mặc dù đã 3 năm nó kh gặp chú, vậy mà chú vẫn còn nhớ nó....ngày đó nó gần gũi với bệnh nhân nhiều lắm ! .

nó nhớ lại hình ảnh, cô bé y3 ngày xưa tự tin nói với các anh chị bs về mơ ước về hoài bão của nó, khi nó tung tăng học dưới phòng cấp cứu.

nó nhớ về cậu bé bị lupus ban đỏ ngày xưa, nhớ cái cảnh nó và chị Duyên hồi sức ngưng tim ngưng thở cho bệnh nhân.....

nó nhớ và nó tiếc....nó chẳng hiểu tại sao nó đã đánh mất đi những điều đó :( ..... hôm nay, ngồi nghe anh giảng, nó tự xác định, biết là muộn ,nhưng phải tìm lại đam mê, phải học lại như ngày xưa, lần thi nhi này có thể nó sẽ rớt lần 1, nhưng nó kh thể học đối phó nữa, nó phải học với tinh thần ra trường làm bác sĩ, phải sửa lại cách học thôi. Pass wa lần 1 thì vinh dự thật, nhưng pass rồi  cầm tấm bằng trong tay mà cái đầu trống rỗng, mà nguy cơ trở thành tên sát nhân cao, rồi mãi chẳng tiến bộ được, không có đam mê với nghề thì cái bằng đó cũng vô  nghĩa, nó muốn cái bằng của nó có giá trị thật sự. Uh , sẽ cố gắng, học thôi....nếu rớt lần 1, thi lần 2, miễn sao tốt nghiệp đúng năm và học bằng sự ham thích, hứng thú .


Cố gắng, kh tự kỉ để học tốt  .... now, kh còn sợ mình thua bạn bè, hay dở hơn bạn bè nữa, phấn đấu để vượt qua sự yếu kém của chính mình, chứ kh để hơn thua nữa, không day dứt chuyện thi nội trú nữa ....Trong nghành y giấu dốt là điều tệ hại nhất, tệ hơn cả nói 2 chữ " không biết ".

...........................

Cảm ơn anh Tín, anh Nghĩa

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Y6

y6 học gì nhỉ ?

[ Học cách kĩ năng ra quyết định và chịu trách nhiệm về những quyết định của mình . ] .

mục tiêu chủ yếu của y6 >.< .( mình nhớ cấp cứu Chợ Rẫy, nhớ các bậc tiền bối đã dìu dắt mình ,mình muốn quay lại thời gian của y3, một thời huy hoàng của mình :(( )

[ Tốt nghiệp một cách xuất sắc nhất mà mình có thể  ] 

mục tiêu quan trọng củay6 @-@


sáng nay, cậu bạn nhất quyết bắt mình phải hứa, hứa là năm 6 cuộc sống này có biến động gì, xung quanh mình có xảy ra chuyện gì, cũng phải đạt được 2 mục tiêu đó.Gạt phăng tất cả những gì là vật cản trên đường đi của mình .