Y ĐỨC LÀ GÌ ? Y ĐỨC LÀ CHẨN ĐOÁN ĐÚNG VÀ ĐIỀU TRỊ TỐT CHO BỆNH NHÂN

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Tác phẩm văn học về y khoa

1.NẾU EM KHÔNG PHẢI LÀ GIẤC MƠ
Tác giả  : Marc Levy 
Không hiểu sao đọc truyện này xong kh có chút ân tượng hay điều gì đọng lại trong tâm trí của mình. Chỉ thấy được 2 điều là  , xét về nội dung tình cảm - thì thấy  tình yêu của 2 nhân vật chính , xét về nội dung khoa học : viễn tưởng quá, cuộc đời thật làm sao có được ... một câu chuyện tình yêu giữa một người thật và một hồn ma ( giữa từ hồn mà và từ linh hồn dùng từ nào chính xác hơn nhỉ ??? ) mà có thể xác đang trong trạng thái thực vật


2.KHÔNG CÓ GÌ LÀ MÃI MÃI


Dịch từ nguyên bản: NOTHING LAST FOREVER,
Happpes Collins Publisher xuất bản, New York, 1-1995

Tác giả : Sidney Sheldon

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4n3n1nqn31n343tq83a3q3m3237nvn

truyện kể về cuộc đời của 3 nữ bác sĩ nội trú , qua đó  mô tả cuộc sống gian khó của bs nội trú trong mội trường làm việc- một bệnh viện cũng như một xã hội thu nhỏ ...bên cạnh những khó khăn về chuyên môn, còn đầy rẫy những " cạm bậy " >.

 " Đừng cắt ngang lời tôi. - Barker cáu kỉnh. - Các vị đã sử dụng quá nhiều lời chứng của những kẻ ghen tức nhỏ nhen để công kích một phẫu thuật gia xuất sắc. Cô ấy…
- Chờ một chút… - Venable bắt đầu cuống - Có đúng là chính ông đã phê phán bác sĩ Taylor nặng nề đến mức cô ta đã định rời bỏ bệnh viện Embarcadero không?
- Phải?
Gus Venable cảm thấy dễ chịu hơn.
- Vậy thì sao ông lại cho rằng bác sĩ Taylor là một phẫu thuật gia xuất sắc.
- Bởi vì đó là sự thật? - Barker quay về phía Paige và khi ông nói, dường như trong phòng xử án chỉ có hai người. - Chỉ có một số người sinh ra để làm bác sĩ. Cô là người trong số hiếm hoi ấy. Ta biết ngay từ đầu khả năng của cô. Ta đã nghiêm khắc với cô có lẽ là hơi quá, bởi vì ta trông đợi ở cô rất nhiều. Ta nghiêm với cô để cô nghiêm với bản thân mình hơn. Ta muốn cô thật hoàn hảo vì trong nghề của chúng ta không có chỗ cho sự sai lầm. Không thể.
Paige nhìn ông, đầu óc cô chao đảo. Mọi việc xảy ra quá nhanh và quá đột ngột.
Phòng xử án ồn ào.
- Ta không thể để cô rời bệnh viện được. - Bác sĩ Barker nói nốt câu nói dở…

3.THÀNH TRÌ 

Tác giả : Archibald Joseph Cronin
http://tamhoncuagio.blogspot.com/2009/10/thanh-tri.html

4. NHỮNG NĂM ẢO MỘNG

Tác giả : Archibald Joseph Cronin

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4ntn0n0n31n343tq83a3q3m3237nvn
cuốn truyện này nè, mỏng dính ah, chắc ngang ngửa với cuốn thực tập nội thần kinh, mà đọc cũng hai ngày mới xong, mà hình như Cronin khi viết truyện, chắc ông ây edit nhiều lần, chắt lọc từng từ ngữ hay sao á, vì cả hai tác phẩm câu chữ nào cũng có giá trị , bỏ đi một từ là thấy nội dung của cả câu, cả đoạn thay đổi  hoàn toàn^.^ .Cuốn truyện này phù hợp với các bạn y6, nội dung cuốn truyện xoay quanh một câu hỏi, sự băn khoăn khi  lựa chọn con đường đi cho bản thân mà bất kì  y6 nào khi sắp rời mái trường Y , tất yếu phải trải qua ^.^ .

5. HẠNG NGƯỜI KHÔNG AI CẦN ĐẾN  

Tác giả : Christian Neeethling Barnand
Xuất bản năm 1983.

Vài dòng về tác giả : Sinh năm 19922, người Nam Phi, bác sĩ ngoại khoa, nổi tiếng thế giới về mổ ghép tim, thành viên hội đồng các nhà giả phẫu Nam Phi, thành viên hội đồng các chuyên gia tim mạch Mỹ, tiến sĩ triết học.
http://tamhoncuagio.blogspot.com/2010/09/hang-nguoi-khong-ai-can-en.html

6.BAY TRÊN TỔ CHIM CÚC CU

Tác giả :Kenn Keyse

truyện hơi khó hiểu, nếu như bạn chưa được học môn Tâm thần. Truyện  lấy bối cảnh trong một bv tâm thân, nơi người bệnh được chạy chữa với những nguyên tắc cứng ngắc ,thiếu tình người và thiếu tấm lòng của người thầy thuốc, mặc dù những phương pháp điều trị không sai..... một cuốn truyện đậm chất nhân văn.
Trong truyện có những câu hay lắm ,như  là “Khó có thể thay đổi một cơ chế khi bạn là một người đơn độc. Bạn sẽ yên ổn nếu biết thích nghi với những điều kiện tệ hại đó và hãy quên đi cái tôi của chính mình. Bằng ngược lại, bạn phải rời bỏ nó trước khi nó giết chết bạn”

7.BẮT TRẺ ĐỒNG XANH

Nguyên tác: The Catcher in the Rye Của Jerome David Salinger

http://vietmessenger.com/books/?title=battredongxanh
 nghe Thầy Linh nói, truyện này nói về người trầm cảm...mình chưa đọc cuốn này >.<.


8.TÌNH YÊU VÀ ƯỚC VỌNG

Tác giả : Archibald Joseph Cronin

http://www.urani.vn/sach/doc-sach/Tinh-yeu-va-uoc-vong_82.html

( mình chưa đọc cuốn này )

Một số tác phẩm mình được các anh chị y lớn giới thiệu cho biết, hôm nào quởn , sẽ tìm đọc

1.Thầy lang -Tadeusz Dolega Mostowics.

http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=24798


2.Bác sĩ Zhivago  - Boris Pasternak.

http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=25919


3. Con gái thầy lang  - Amy Tan  

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn0n3n0nvn31n343tq83a3q3m3237nvn

4.Đèn không hắt bóng -Zunichi Watanabe

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn0n3nvn2n31n343tq83a3q3m3237nvn

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

Người ngành y

Người ngành y

Người viết  : cô Nhị Tường .


Những ngày này thấy báo chí trong nước, ngoài nước, các blog, kêu ca về ngành y quá. Nào là “thực trạng đau lòng của hệ thống bệnh viện tại VN, nào là bác sĩ quay phim sex rồi tố tụng nhau, nào là bác sĩ vô trách nhiệm gây chết sản phụ. Đó là đời thực. Còn những tác phẩm “văn hóa” như bộ phim “Chân trời trắng” đang chiếu đâu đó trên VTV thì bị dân ngành y  phê bình là quá đỗi “xúc phạm ngành y”.
Quả thật đôi lúc cứ nghĩ mà run, nếu một mai phải sa chân vào… bệnh viện, mà cuộc đời có ai không phải vào bệnh viện một đôi lần. Nếu chẳng may gặp phải những bác sĩ kém cả kiến thức và  y đức thì xem như tiêu tùng. Nhưng đọc những bài báo, những lời bình phẩm của các em bác sĩ tương lai trên facebook tôi lại thấy mừng. Mừng là vì sẽ có những thế hệ bác sĩ tương lai ra đời với đầy đủ tự tin, tự hào về ngành y và sống trọn với y đức của mình.
Nếu cuộc đời không dun rủi đi theo một con đường khác, chắc giờ đây tôi cũng là “người ngành y”. Không biết thật sự có bao nhiêu người theo ngành y vì hạnh nguyện cứu người, hay có một thời ngành y là ngành dễ kiếm tiền. Tôi theo ngành y vì nguyện vọng của cha mình. Khởi đầu sự học không lấy gì làm thích thú cho lắm, nhưng vài năm học và gắn bó với bệnh viện đã làm tôi yêu mến cái nghề không lấy gì nhàn nhã này. Đã mấy chục năm không cầm đến cái ống nghe hay một cái bơm tiêm nhưng thi thoảng trong giấc mơ tôi vẫn thấy mình ngủ gục trên chiếc ghế dài trong phòng trực và đầu gối lên chồng bệnh án. Mỗi lần nghe mùi cồn thoang thoảng đâu đó là giật mình gợi nhớ ký ức xưa, cái mùi thân quen mang lại cảm giác sạch sẽ mỗi khi dùng cục bông tẩm cồn để chà đôi bàn tay.
Để bắt đầu trở thành một người ngành y, một con người phải trải qua nhiều cảm xúc khác biệt trong đời mình. Cảm xúc đầu đời có thể là một sự ngại ngùng e thẹn, lần đầu tiên tiếp xúc với một mô hình con người trần trụi, từ đó góc nhìn về con người sẽ dần dần thay đổi, theo thời gian, theo kiến thức và sự ngại ngùng dần mất đi, chỉ còn lại là kiến thức, phải nạp vào, nạp vào, càng nhiều và mệt đuối.
Thứ đến, có khi là một cảm giác buồn nôn, và nôn thật. Đó lần lần đầu tiên khi tiếp xúc với máu, với chất thải, với mùi của những vết thương đã nhiễm trùng. Ngày đầu thực hành bệnh viện của tôi là khoa ngoại chấn thương, nơi đó tôi đã nhìn thấy sự đau đớn của con người, đã nghe những tiếng rên khóc và không chịu được mùi tanh của vết thương tấy mủ. Bạn tôi nhiều đứa phải bỏ cơm trưa và có đứa tuyên bố bỏ học. Thế nhưng vài tuần sau là chúng tôi lại bắt đầu quen và thích nghi dần. Khi chúng tôi sang thực tập khoa sản thì có những đứa con trai tuyên bố sẽ không bao giờ lấy vợ, những đứa con gái thì nói chẳng bao giờ lấy chồng là bác sĩ sản khoa vì “mất cảm xúc quá”. Thế nhưng cảm giác háo hức, hồi hộp, nín thở (và đôi khi cùng rặn giúp cho những sản phụ) khi một đứa bé chào đời và oa lên tiếng khóc thì chúng tôi cảm thấy hạnh phúc và hãnh diện khi mình chọn ngành y này. Có đứa sau ca trực dài nhiều tiếng đồng hồ đói lả đã vồ lấy ổ bánh mì ăn và nhìn lại thấy khủyu tay mình còn vương chút máu sau một ca đỡ đẻ.
Cảm xúc của người ngành y nhiều khi là cảm giác hoang mang và đau đớn. Đó là khi một bệnh nhân mình chăm sóc đã qua đời. Điều đó không phải chỉ là một lần. Có lần tôi chăm sóc nhiều ngày cho một chị bệnh nhân bị lao màng bụng, đêm đó bụng chị chướng lên, đau đớn, chị cầm tay tôi và kêu đau đớn. Thông tiểu, thụt tháo cũng chỉ giúp nhẹ nhàng chút ít, tôi chỉ biết xoa giúp bụng qua loa cho chị. Đêm ấy chị qua đời, sáng hôm sau nhìn cái giường chị trống rỗng mà tôi cứ ân hận điều gì đó dù không phải là lỗi của mình. Cảm giác ấy trở lại một lần nữa nhiều năm sau, khi đã giã từ ngành y nhưng tôi trở lại bệnh viện để chăm sóc cho người dượng bị xơ gan. Có một người cháu ngành y túc trực bên giường bệnh, tôi biết gia đình dì tôi cũng an tâm. Thế nhưng… Không cứu được bệnh nhân, luôn là nỗi ân hận của người ngành y!
Vậy tại sao, ngày nay người ta lại oán trách, chê bai, lên án những người ngành y là thiếu y đức?
Mới đây, một người bạn tôi dù đã gần 50 tuổi, nhưng vẫn còn đi học chuyên tu ngành điều dưỡng. Khi tôi hỏi so sánh thời đi học bây giờ với ngày xưa thì như thế nào, bạn tôi nói, ngày xưa đi học, các bác sĩ giảng dạy đã giảng hết tất cả những kiến thức mình có được cho y sinh, nhưng bây giờ thì không. Thậm chí, có người nói thẳng ra rằng: “thôi không nói nữa, nói hết hôm sau lấy gì mà nói”. Bạn tôi nói: “Ngày xưa vào thời bao cấp, mỗi lần có bóng dáng áo trắng đến là bệnh nhân rất mừng, nên ngày đó tụi mình được thăm khám, thực tập và giỏi tay nghề, còn bây giờ, khi thấy đeo cái bảng xanh thực tập trên áo là họ không cho rờ. Thậm chí muốn hỏi triệu chứng còn phải o bế mua quà cho bệnh nhân nữa”.
Cũng phải thôi, bây giờ những người có tiền vào bệnh viện luôn đòi hỏi một chế độ chăm sóc và bác sĩ tay nghề cao; họ không dám để cho các y sinh có cơ hội thực tập, thì làm sao bọn trẻ có điều kiện học hành chu đáo, và thế là một loạt “người ngành y” ra trường mà không có kiến thức hay tay nghề vững chắc gì cả. Tôi nhớ có lần đưa chị tôi đi mổ ở bệnh viện Từ Dũ, lần đó trong dây truyền dịch của chị tôi có nhiều bọt khí. Ngày còn đi học, những trường hợp như thế này chúng tôi phải tỉ mẩn búng cho từng bọt khí chạy lên phía trên cao. Nhưng hôm ấy tôi nói với một cô y tá, cô này lập tức mở khóa cho dịch truyền chảy nhanh hơn để bọt khí nhanh chóng vào trong mạch máu của chị tôi cho khuất mắt. Ngay lúc ấy tôi hét lên và cô ta phải dừng tay, chị tôi thì gần sốc, lạnh run và choáng. Tôi không hiểu tại sao một bệnh viện lớn như thế lại có cô y tá này học hành như thế nào mà có suy nghĩ và hành động như vậy. Từ khi nói chuyện với bạn tôi, thì tôi đã hiểu, cô y tá đó thiếu kiến thức và thiếu sự thực hành lỗi không hoàn toàn ở cô ấy, mà có thể còn là do sự thiếu hợp tác của bệnh nhân trong quá trình đi học.
Trên danh sách bạn bè facebook của tôi, có những em là sinh viên ngành y. Theo từng câu status, từng cái note của các em tôi bắt gặp lại mình ngày xưa. Nhiều lúc tôi cũng lo lắng khi thấy các em lo lắng khi bài vở quá tải, thi cử khó khăn, trách nhiệm đối với bệnh nhân. Nhưng thấy các em lo lắng mà tôi mừng, vì cái sự lo lắng hôm nay của các em là y đức của các em mai sau.
Nếu ai có oán trách người ngành y thì trước hết hãy hiểu rằng người ngành y không phải là những con người vô cảm, dửng dưng, mà họ là người phải chịu đựng nhiều cảm xúc trong đời hơn tất cả những người ngoài ngành. Hãy giúp cho họ sức mạnh để cảm xúc đó trở thành thiêng liêng như nghề nghiệp họ đã chọn, xin đừng chê bai và phán xét bằng đôi mắt của người ngoài ngành..


Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

Em ...

Tôi " em bệnh lâu chưa "

Em " em bệnh từ nhỏ "

Tôi " là từ lúc nào ,vậy em "

Em " em không nhớ, mẹ em biết đó "

Tôi " em bao nhiêu tuổi, có biết bệnh của mình phải chạy thận nhân tạo mới sống được không ?

Em " em 19 tuổi, em biết, nhưng nhà em không có tiền, ngày mai em xuất viện, mẹ em nói chờ chết "

Tôi  " em có sợ không "

Em  " em không sợ, em chết ,mẹ sẽ đỡ khổ "

Tôi " ......."

mẹ của em - người phụ nữ kiên cường nhưng thật đáng thương : đứa con lớn bệnh nặng và ..., đứa con nhỏ thì SDD nặng, người chồng sau TNGT đã để lại nhiều di chứng ....gánh nặng gia đình đè hết lên vai người phụ nữ nhỏ bé ấy....đã có lúc nghĩ đến chuyện , cả gia đình cùng nhau chết sau đó hiến xác .

bé ấy chỉ 19 tuổi, cả một chặng đường phía trước phải dừng lại vì " bệnh tật ", gương mặt ấy lúc nào cũng mỉm cười, ngay cả khi nói về cái chết.

ngày gặp em, là ngày em cầm trên tay số điện thoại liên lạc với bộ phận nhận đơn hiến xác tự nguyện.

ngày Tôi là y3, khi đang chênh vênh giữa cuộc sống, áp lực của những khó khăn làm Tôi đôi lúc muốn bỏ cuộc....Tôi được gặp một cậu bé chỉ 15 -16 tuổi, ánh mắt sáng ngời niềm hi vọng được sống khi nói về bệnh của mình, ánh mắt chấp nhận chết cũng là một dạng sống khác ....Tôi lặng người, và thấy mình may mắn ,vì mình còn khỏe mạnh, còn được quyền thực hiện những việc lớn, việc nhỏ của tuổi 20 hay hơn thế nữa.

ngày Tôi là y6, như now, Tôi cũng đanh chênh vênh, chông chênh, vì không biết làm sao để đi qua chặng cuối khó khăn này, Tôi lại được gặp một cậu bé khác cũng ở cái tuổi 20 này , vẫn là ánh mắt đó, ánh mắt sáng ngời hi vọng mình được tiếp tục sống, ánh mắt không chút buồn rầu nói về cái chết nhẹ tựa bông hồng.

2 cậu bé ấy , dạy cho Tôi một bài học đó là : nghị lực sống, là sống biết hi vọng và mơ ước .


PS : nghèo không phải là một cái tội, nhưng vì nó mà đôi lúc ta bị cướp đi những quyền lợi khác của một con người - quyền được sống ...nếu nhà có điều kiện, có lẽ ,em sẽ không như thế này ....:(


Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

ngày để nhìn lại

OSCE y4 và y6

6 năm chinh chiến thi cử ở cái trường y , chưa bao giờ mình thấy mình thi tốt, nhưng có lẽ cái lần thi osce này là lần thi tệ nhất nhất luôn.

Năm xưa - y4 : ngày đó bước ra khỏi phòng thi, thấy mình tệ , tệ vì không hiểu đề muốn hỏi gì, chứ không phải thiếu kiến thức....

Ngày nay - y6 : bước ra khỏi phòng thi, thấy đất trời sụp dưới chân mình , chưa lúc nào thấy chông chênh như vậy.....lần đầu tiênn đối diện với THLS mà  không biết ắt đầu tư đâu, lúng túng trước ....

thiếu kĩ năng quyết định, thiếu kiến thức....nhiêu đó đủ để không đủ tư cách trở thành bác sĩ :(

Ngày hôm nay nhận ra :

+ cần cù không thể bù thông minh, và trí nhớ, bs kh có cái đầu suy luận tốt thì  tội cho bệnh nhân ....đã bao lần ự nhắc nhở, cái đầu kh phải chỉ để đội mũ :((

+ mình học để trở thành bác sĩ hay học vì tấm bằng của trường y khoa :( .

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Trước ngày thi ....

Nhỏ đang stress, rất stress....uh, ai cũng nói chỉ là thi Ngoại mà nhỏ làm như thi Nội ...

Nhỏ đâu còn thiết tha điểm số, nhỏ quan tâm đến điều khác....ngày mai,nhỏ đối diện với một người - có sức ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp của nhỏ sau này, sự nghiệp của nhỏ sẽ quyết định sự thành công của cái lý tưởng mà nhỏ đang ấp ủ  . Ngày mai, nhỏ cần phải làm tốt,không phải vì sợ xấu hổ với y3 mà muốn chứng mình cho y3 thấy siêng năng lâm sàng luôn luôn là một điều đúng và cần thiết .. ..vì nhỏ không muốn những cố gắng của nhỏ trong 8 tuần qua đổ sông đổ bể....

Nhỏ chẳng siêng năng đi trực như trước, nhưng nhìn y3 đi lang thang, không có thái độ tích cực trong học lâm sàng, nhỏ thấy xót xa, trước đây nhỏ từng như vậy, nhỏ cù bơ cù bất phải mất gần 1 năm nhỏ mới ý thức được cái gì cần học ,cái gì không , học như thế nào ....nếu được chỉ bảo sẽ không lãng phí thời gian vô ích....nhỏ đi trực vì y3, học cho nhỏ ,và học vì y3 nữa, nhỏ muốn các em tốt hơn nhỏ, vì các em rất giỏi , chỉ cần có 1 định hướng trong học tập, giúp các em xây dựng niềm đam mê và duy trì sự yêu thích, các em sẽ học rất tốt .

Nhỏ siêng năng đi trực, vì nhỏ biết mình không có cơ hội quay lại học những kiến thức cơ bản đó, nhỏ siêng năng đi lâm sàng, vì nhỏ muốn bù đắp kiến thức mà nhỏ không có khi nhỏ còn là y nhỏ.

Ngay từ lúc bốc thăm nhỏ biết đã có sự bất công, khi các bạn chọn bệnh án thi ,nhỏ cũng thấy trong đó 1 sự bất công ....những người siêng năng như bạn N, Tr, được điểm số như thế nhỏ rất phục....các bạn như B, V được điểm như thế nhỏ phục....nhưng vẫn còn có rất nhiều người lazy nhưng điểm lại rất cao nhờ may mắn nhỏ thấy bất công cho mình [ phải chăng trong nhỏ đang có 1 sự đố kỵ, nhỏ chợt hiểu ra học giỏi chưa chắc đã thành công, sự thành công đôi lúc lại được những cái gọi là kĩ năng sống quyết định trong đó bao hàm cả sự thiếu trung thực :( ,và ngây thơ cũng là 1 cái tội , tội lỗi với chính bản thân mình ].

Nhỏ đang stress vì đố kỵ, stress vì ngày mai không biết mình sẽ trình diễn bệnh án thế nào ....tại sao những điều này lại xuất hiện trở lại trong đầu nhỏ, từ lâu lắm rồi...không phải nhỏ đã tập " nhìn ngang " trong cuộc sống rồi ah.

................

Học Y cực thật, không chỉ riêng môn Nội , mà nhỏ thấy  bất kì môn nào nếu chịu học đàng hoàng cũng sẽ rất khổ và khó ..Có lẽ vậy mà đến môn nào, nhỏ cũng đã cố ép tâm lý mình phải đậu đối với những môn khó, và đạt điểm cao đối với những môn dễ hơn,  trong những ngày mới bắt đầu đi thực tập để rồi áp lực đến ăn không ngon, ngủ cũng không yên, rồi học cũng khó có thể thông suốt được. Vấn đề ở đây, nhỏ có thực sự chấp nhận đánh đổi khi đứng giữa sự lựa chọn điểm số và kiến thức trong thời gian có hạn , khi mà năng lực của bản thân cũng có hạn.

Cuộc thi ngày mai diễn ra như thế nào....nhỏ cũng sẽ chấp nhận,nhỏ không hối hận về 8 tuần qua, không hối hận về sự lăn xả của mình,mặc dù  nhỏ chẳng làm được gì cho Bn ,còn để một Bn trở nặng, nhỏ chưa giúp được gì nhiều cho y3, và kiến thức của nhỏ vẫn ì ạch....nhưng nhỏ đã cố gắng hết sức. Đặc biệt là nhỏ không đánh mất chính mình vì điểm số, dù có thế nào,nhỏ vẫn trung thực với kì thi.Vì với nhỏ ngay từ lúc là sv mà đánh mất đi điều đó thì khi ra trường sẽ còn đánh mất nhiều giá trị khác của bản thân.

Vì vậy, ngày mai thoải mái đi thi , nếu rớt chỉ thì chứng tỏ 1 điều, chúng ta chưa xứng đáng làm 1 BS, và chúng ta bớt hại đi nhiều bệnh nhân do sai sót của mình.... nếu điểm thấp sau bao cố gắng, chứng tỏ năng lực của mình chưa chín muồi cần phải rèn luyện thêm ^^ .



Nhỏ còn khù khờ trong cuộc sống quá, còn thiếu bản lĩnh quá.....đến bao giờ nhỏ mới học được  1 điều : tự tin vào bản thân.

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Y3 ơi .............

Gần hai tuần nay, sáng nào xuống khoa ngoại mạch máu cũng không thấy y3 của mình đâu hết á, chỉ thấy bóng dáng của các bé y3 bên Phạm Ngọc Thạch....tự nhiên thấy buồn.... mình lấy cái quyền là y6, mình ra lệnh cho nhóm y3 đang đi bên mạch máu phải vào sớm đi khám bệnh với mình >.< .... mục tiêu thi cử của y6 không có ngoại lồng ngực mạch máu ( NLNMM)....nhưng mình đã phải thức trắng đêm ,sau khi học xong bài thi ,để đọc lại skill và bệnh học  bên NLNMM, để sáng vào đi khám bệnh với y3....vậy mà, sáng nay vào đến nơi ở trên khoa từ 6h30 sáng đến 8h vẫn không thấy y3 nào vào khoa.....

Hỏi " vì sao , các em không đi khám bệnh ?" , y3 trả lời  " vì thi cuối đợt của y3  và y6 không có thi NLNNMM , nên chúng em lười học " ,nghe xong mà thấy buồn .... :((

3 năm về trước, khi mình là y3, đi ngoại CR , mình chỉ được học ở ngoại mạch máu 1 tuần :((, có rất nhiều bệnh mà một bs đa khoa nên biết , và mình rất muốn học mà không có time để học , đến giờ vẫn tiếc :(( , trong khi y3 now được học thì lại không chịu học :((...các em đâu có biết , y3-y5 tuy có bận rộn với thi cử ,nhưng vẫn dư  thời gian để học những điều cần học ở bệnh viện :((....

chắc y3 ghét mình lắm, sáng hôm kia " giảng đạo " cho các em nghe vì sao phải học ,phải siêng lâm sàng,bắt các em đến bv từ sớm ....y3 đâu có biết, đâu có hiểu, mình không muốn các em ấy như mình, khi lên y6 mới thấy tiếc cái thời gian còn là y nhỏ, còn chưa phải chịu áp lực của những kì thi quan trọng :(( .

Ps : ah, nếu như mình là một trong những sinh viên nằm trong top những bạn khá giỏi, có lẽ tiếng nói của mình sẽ có trọng lượng với y3 hơn :(( ....uh, mà mình cũng ước gì mình học giỏi như các bạn ở tổ 14 ,để chỉ bảo cho các em được nhiều hơn :(( ...

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

P.215 - Ngoại B - NDGĐ

Chú ấy là bệnh nhân, chú ấy xuất hiện trong phòng bệnh vào ngày thứ 2 đầu tuần....chú ấy được chuẩn đoán : theo dõi lymphoma, mọi xét nghiệm đều ok, chỉ có CTM có chỉ số bạch cầu cao và phết máu ngoại biên thấy nhiều tế bào lympho dị dạng .


Ngày thứ 3 của bệnh, mỗi lần mình bước chân vào phòng là chú ấy gọi và than là " đau bụng quá ", nhìn chú ấy vật vã trên cái ghế, không chịu nằm trên giường, ánh mắt của chú - ánh mắt của một người đang kêu gọi sự cầu cứu từ một ai đó [- bác sĩ ]. Mình chỉ biết đứng nhìn chú ấy và nói " lát nữa cô điều dưỡng sẽ chích giảm đau cho chú " rồi  lặng lẽ bước đi và vờ như không nghe thấy lời than thở đó [ mình thật sự chẳng biết làm gì cho bn bớt đau, cái đau của bệnh lý ác tính thật đáng sợ ].


Ngày thứ 3 của bệnh, CTM về, BC không cao như ngày đầu....


Ngày thứ 4 của bệnh , sáng mình ngủ quên, nên vào trễ, vào đến nơi thấy phòng bệnh xôn xao, thấy bóng dáng cô V đang tìm vein của chú ấy đặt đường truyền tĩnh mạch - mình thấy có điều gì đó bất an [ thường chỉ có bệnh nặng cô V mới trực tiếp làm ]...chú ấy với cái vẻ mặt nhiễm trùng,thở mệt mỏi trên giường, không còn than đau ,nhưng qua ánh mắt mình nghĩ chú ấy, chắc là đau lắm, đau đến mức không nói than thở được nữa .... 15p sau ,chú được đưa xuống hồi sức ngoại.....6h sau chú bị suy gan, suy thận....và ...


Ngày chú đi, kết quả giải phẫu bệnh còn chưa gởi về khoa....


Chị gọi mình và nói, chị em mình đã bỏ sót điều gì ở bệnh nhân ....


Mình cũng không rõ nữa, ....nhưng nếu phải lý giải, mình nghĩ chú ấy bị shock nhiễm trùng, và vì sao nhiễm trùng, nhiễm từ đâu ? chú ấy bị lymphoma thì hệ miễn dịch suy giảm, được đưa vào bv là môi trường có khá nhiều vi khuẩn [ vi khuẩn bv toàn là vk độc lực cao ].


Nếu dùng kháng sinh dự phòng ngay từ đầu cho chú ấy ...liệu chú ấy có thể không rơi vào tình trạng như trên...không biết nữa, vì lúc ấy không có lý do gì để dùng kháng sinh....bạch cầu tăng cao trong bệnh lý ác tính về máu có thể là yếu tố gây nhiễu cho việc đánh giá tình trạng nhiễm trùng của bn khi lâm sàng không gợi ý ....rồi trong số lượng bạch cầu tăng đó, có bao nhiêu con tb miễn dịch thực sự làm việc có hiệu quả....


Mình không biết, không rõ, và nếu sau này có gặp lại một Bn như chú ấy, liệu mình có để bn ấy ra đi nhanh như chú .


Cái hôm chú xảy ra chuyện, chị trêu mình " em tự vấn lương tâm đi " lời nói đùa bỗng dưng thành thật...


 Điều làm mình ân hận, nếu ngày đó di huyết học, mình học tốt hơn 1 chút ,có lẽ....


Điều làm mình ân hận, là mình  không an ủi, hay trấn an chú ấy được 1 câu, khi chú ấy than thở với mình.....mình chỉ biết im lặng một cách bất lực và lặng lẽ nhìn chú ấy bằng ánh mắt vô hồn ...chú ấy ra đi....ánh mắt đó ám ảnh mình mãi....có lẽ nào lời thầy Tín nói là đúng " các bạn sinh viên bây giờ, xa rời bệnh nhân quá "....tự hỏi mình, mình có mắc căn bệnh vô cảm không ....


Nói ra không phải để ngụy biện, vì thời gian đó, mình lu bu nhiều chuyện, tâm lý mình không ổn, nên mình bàng quan, và làm tiếp công việc của mình với 2 từ trách nhiệm ....

chú ấy làm mình chợt thức tỉnh, có lẽ khi chọn cái ngành này ,mình phải biết sự hy sinh không chỉ là thời gian, tuổi trẻ, sức khỏe, trí tuệ ...mà còn là phải biết gạt bỏ, dồn mọi cảm xúc của mình qua một bên, hay tất cả việc gì của mình cũng sẽ phải đặt sau sức khỏe của bệnh nhân, phải làm sao đó, cách nào đó, để mình luôn ổn....để chăm sóc thật tốt cho bệnh nhân...người ta dù tin hay không tin, nhưng cũng đã trao cả sức khỏe và tính mạng vào đôi tay mình....mình dù có xảy ra bất cứ chuyện gì trong cuộc sống, cũng không được phép hay có quyền hay lý giải này nọ cho sự thờ ơ....mà mình bắt buộc phải làm tốt một việc  là tận tâm với bệnh nhân .... cái nghề này, không chỉ đòi hỏi trách nhiệm mà còn cần lắm hai chữ NHẪN VÀ TÂM .


PS : nghĩa trang tâm hồn xuất hiện thêm 1 cái tên .