Y ĐỨC LÀ GÌ ? Y ĐỨC LÀ CHẨN ĐOÁN ĐÚNG VÀ ĐIỀU TRỊ TỐT CHO BỆNH NHÂN

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

xin lỗi thiên thần bé bỏng


mẹ của con 2 năm nay không có em bé, mẹ của con đang tính điều trị cái tai cho ổn , sẽ điều trị vô sinh ...thì mẹ con nhận được tin vui là có con trong bụng...nhưng niềm vui đó phải dừng lại, con đến vào lúc không ai nghĩ là có con, mẹ con đi khám bệnh cũng khẳng định với bác sĩ là không có em bé, bác sĩ cũng sơ ý tin vào mẹ con mà không hỏi kĩ hơn...rồi đến một ngày uống xong 2 cái toa quá trời thuốc do bs kê,3 ngày sau đó mẹ con tiếp tục uống thuốc do tai bị viêm, rồi tình cờ siêu âm bụng tổng quát vì lý do khác thì mới biết đã có con được 6 tuần chưa có tim thai

mong cho con siêu thoát, cả bs và mẹ của con đều không biết đến sự tồn tại của con, nên đã vô tư điều trị kháng sinh, kháng viêm...những thuốc có thể gây dị tật thai nhi. Mẹ con đã rất đau đớn khi ra quyết định tàn nhẫn là chấm dứt sự sống của con khi con mới chỉ là phôi thai chưa có tim thai.

Ps : bài học rút ra : với tất cả những Bn nữ trong độ tuổi sinh sản, trước khi kê toa hay làm bất kì điều gì liên quan đến họ. nên hỏi họ có thai không, trường hợp họ nói không, phải hỏi tiếp họ có trễ kinh không. nhiều trường hợp họ có thai ngoài ý muốn mà họ cũng không biết và không để ý

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Những lời dạy ^^

Ngày xưa, Bố không cho tôi học y vì nhiều lý do, trong đó có 1 lý do " con chưa biết thế nào là đau là khổ thì làm sao biết nghĩ cho người khác "

mãi đến lúc Bố tui đi du lịch xa chưa biết ngày về , tui mới ngộ 2 chữ " biết nghĩ " ấy nghĩa gì  ~.~.

Bố và Mẹ tôi không phải là người trong ngành y @.@....nhưng ngày tôi kiên quyết học y ,thì 2 đấng sinh thành đã cho tôi những lời căn dặn ,mà mãi sau này tui mới thấm được.

[ trăn trở ( vì người bệnh ) ]

Bố tôi nói, học y thật tốt làm bác sĩ thật tốt và giỏi không phải chỉ riêng mình người đó phải hi sinh và đánh đổi, mà cả gia đình của bs ấy cũng phải hi sinh , bác sĩ giỏi và tốt là bác sĩ phải biết trăn trở về bệnh nhân,mà đã trăn trở cho Bn thì xúc cảm yêu thương dành cho gia đình phần nào cũng sẽ bị ảnh hưởng @.@ .Vì có con học y, nên Bố Mẹ tôi đành học cách chấp nhận chuyện đó, và sẵn sàng tự nghuyện hi sinh, để tôi tận tâm với người bệnh ( tôi thấy mình có lỗi với gia đình và có lỗi vơi BN, mặc dù đến giờ tui chỉ có tốt chưa có giỏi ) .

Khi bệnh nhân đến khám trăn trở xem mình đã chẩn đoán đúng chưa, khi cho thuốc trăn trở xem điều trị này có an toàn và hiệu quả, khi bệnh nhân hết bệnh trăn trở xem có cách nào để họ biết ngừa bệnh...xa xa hơn nữa, tôi đi học, tôi thấy có những người thầy trăn trở cho sức khỏe của BN bằng cách họ phải dạy thật tốt, trang bị thật nhiều kĩ năng cho sv , tôi đi làm tui thấy có nhiều tiền bối ra sức hướng dẫn bs trẻ , một sv y học đúng, một bác sĩ được đào tạo bài bản thì ắt là sẽ giúp được nhiều bệnh nhân ( nếu không trăn trở cho người bệnh sẽ không có cái nhìn xa như vậy )...xa xa hơn nữa ,tôi thấy có những tiền bối họ tạm ngưng công tác chuyên khoa mà họ đang làm, tìm hiểu về y tế cộng đồng để chăm lo sức khỏe ban đầu cho người dân, ngăn ngừa bệnh ( nếu không có cái sự trăn trở thì làm sao họ làm như vậy ).... nhắc lại xíu, ngày tôi là y3 tôi cũng ham hố, tôi cũng mơ ước mình sẽ làm được 1 điều gì đó cho cộng động bằng kiến thức của mình, tôi cũng có những dự định, có cả 1 nhóm chung ước mơ, cùng nhau làm cùng nhau xây dựng chúng tui bắt đầu tự việc học với nhau,giúp đỡ các em nhỏ học tốt hơn và chia sẻ tài liệu kiến thức học chung với các bạn sv y ở những nước nghèo hơn cả VN ,vì một suy nghĩ " sv giỏi tốt --> bác sĩ giỏi tốt ---> các bác sĩ sv biết chia sẻ giúp đỡ nhau về kiến thức --> một cộng đồng y khoa tốt --> sẽ giúp được cho rất nhiều BN ....nếu không có sự trăn trở thì làm sao được như vậy . Nhưng chúng tôi đã bị tác động và tui đã bỏ dở ước mơ đó. các bạn có muốn biết điều gì đã tác động không ? khi chúng tôi nói về ước mơ này, nói về hoài bão cho một số người nghe ( có người là bạn, là anh em, là một số thân thiết ), họ nói chúng tui sách vở, sống lý tưởng quá, mơ ước cao sa, họ nói chung tôi tự cho mình đang ở ngành danh giá ...có người phũ phàng hơi nói tôi đang sống ở một thế giới khác sao không làm một điều gì đó bình thường, đi làm ở bv về mở phòng mạch tư kiếm thêm cơm ( tui không có ý xúc phạm ai làm pk , vì kh phải ai làm pk cũng vì mục đích kinh doanh lợi nhuận )....

Có bao giờ những người ngoài ngành tự hỏi, nếu một bác sĩ không còn biết trăn trở về người bệnh thì chuyện gì sẽ xảy ra không ? mà có lẽ đã xảy rồi , có lẽ những " chú sâu mọt " trong ngành y họ cũng đã từng biết trăn trở cho BN,nhưng có lẽ cũng bị tác động của xã hội, nên họ chỉ muốn làm một người bình thường đến mức tầm tường và tha hóa  nên gần đây nhiều vụ bê bối của ngành được đưa lên báo chí

Trăn trở cho bệnh nhân có nhiều mức độ, và không thể định lượng ít nhiều, tùy vào vị trí và khả năng của mình ,mà trăn trở, ngày nào còn biết trăn trở thì ngày đó chắc chắn sẽ không lạc lối ( Bố tôi nói vậy đó )...tôi chỉ là hậu bối, mới rời khỏi môi trường hồng được 1 năm, nên chẳng dám nói nhiều về điều này ...chính xác là chưa đủ tầm để nói ~.~ . Chỉ ghi chép lại điều Bố Mẹ tôi dạy ngày xưa ^^ .( mới có 6 năm, chưa xưa lắm )

[ Vi phạm đạo đức nghề nghiệp, nghề sẽ phản lại mình ]

Bố tôi nói, bất kì nghề nào cũng có tổ nghiệp, cũng có đạo đức nghề nghiệp của nghề đó, ai vi phạm sẽ bị nghề trừng trị, ai không vi phạm sẽ được tổ sư độ cho thuận lợi trong công việc học hành . tôi lăn xả với Bố trong cuộc sống khá nhiều và tui thấy câu này đúng.

Đạo đức nghề nghiệp trong y khoa là gì ? Ngày tốt nghiệp có đọc lời thề mà bây giờ quên sạch rồi, chẳng nhớ nổi vì nhớ 1 cách giáo điều cũng không có ích chi ....định nghĩa  ngắn gọn của tui về hai chữ Y Đức ?

Y đức là gì ? là chẩn đoán đúng và điều trị tốt cho BN

bây giờ chắc tôi thêm vài ý , là phải lường được hết hậu quả tai biến xảy ra cho người bệnh, y khoa kh có tuyệt đối, nên cái phần trăm tai nạn rủi ro xảy là có thật ...vì cơ địa của mỗi Bn cũng là điều bí ẩn ...vậy thì phải thêm vào một ý, khi xảy ra tai nạn , phải xử trí tai nạn đó một cách nhân văn và đúng với chuẩn mực đạo đức làm người ..muốn làm việc gì nhân văn và thấu tình đạt lý thì  phải rèn cái tâm sáng và bản lĩnh ( câu này Mẹ tui nói, không phải tui nói )

Với tui đạo đức nghề nghiệp đơn giản và ngắn gọn như vậy, nếu vi phạm ắt sẽ bị tổ sư trừng trị ( còn bằng cách nào thì tôi không biết, mà chắc chắn là không nhẹ nhàng @.@ )

Trong phạm vi bài viết và cái tầm có hạn, nên cũng không bàn về đạo đức nghề nghiệp...chỉ viết nhiêu ý.

[  Nhẫn ]

Bố tôi nói, cái đức tính này quan trọng đối với mọi nghề chứ không riêng gì y khoa.

Nhẫn để mình chậm lại mà suy xét hành động của bản thân. ( cả trong điều trị và ứng xử ) Nhẫn để mình chậm lại mà biết trăn trở chút xíu cho hành động của mình .Nhẫn để nhìn BN một cách toàn diện .Nhẫn để nhìn nhận đúng hơn về những điều mình thấy mình tiếp xúc.....nhẫn để chờ thời cơ đến - ý của Bố tôi là, ngành y còn gặp nhiều khó khăn với bối cảnh xã hội đất nước , nên đừng trách xã hội, cũng đừng trách ai, mình tập nhẫn để chờ, nhẫn để chờ điều tốt đẹp, nhẫn để chờ người ngoài ngành có cái nhìn thông cảm và thấu hiều ( quan niệm của tui họ không hiểu cũng chẳng sao, vì họ còn bận với cuộc sống mưu sinh, mình làm bác sĩ cũng không phải chờ lời cảm ơn hay sự biết ơn ...mà mình đang làm công việc mà mình có đam mê và mình muốn làm vì cái duyên nghiệp với nghề ); nhẫn để  chờ cơ hội để thay đổi, nhẫn để chờ mình đủ mạnh mà cải tố....tóm lại là phải Nhẫn

[ Cảm ơn, xin lỗi ]

Phải biết cảm ơn người bệnh khi mình điều trị khỏi cho BN. cảm ơn, vì BN là Thầy, cảm ơn vì khi họ khỏe mạnh so với trước khi gặp bác sĩ, là bs đã không phải tạo nghiệp @.@

Phải biết xin lỗi khi mình làm sai, dù cái sai đó có không nghiêm trọng lắm. Phải biết nói xin lỗi, mới biết xấu hổ, biết xấu hổ mới không tự cao và không tự mãn.

Bố Mẹ tôi dạy có nhiêu đó ...còn tôi sau một năm chứng kiến tốt xấu trong nghề và xã hội.

Tui nghiệm ra 1 điều " khi người ta không thay đổi nhận thức, thì mình càng phải giữ vững lập trường " đừng để bản thân bị lạc lối, đừng để bản thân bức xúc bất mãn mà nổi giận chạy theo vòng xoáy lẩn quẩn của xã hội. Xã hội vẫn có một số nhóm người có cái nhìn không đúng vì họ đứng ở những cái sai lầm của ngành để nói, nếu họ đứng ở hệ quy chiếu những mặt tốt họ sẽ nghĩ khác ...đơn giản vậy thôi.  Quan điểm thứ hai  " Không có lửa sao có khói "....không có chuyện gì xảy ra,làm sao có cái để bình loạn và dậy sóng . Vậy thì khi xảy ra chuyện gì, xem xét bản thân mình trước đi, nếu mình sai mình sửa, nếu mình đúng mà họ nói sai thì khắc ghi ba chữ trên đầu " macke =)) " . Truyền thông ở nước mình .....chẳng biết nói sao nữa......Bác sĩ ở nước ngoài không hẳn là tốt hơn bs ở nước ta, đơn giản là công sức của họ được đền đáp xứng đáng  và họ được trang bị nhiều kĩ năng mềm. Chúng ta " thiếu " nên chúng ta dễ bị " lạc lối " hay bất đắc dĩ đi sai ~.~ ...Mà nếu ngồi than trách chẳng giải quyết được vấn đề...tự thân mỗi bác sĩ trang bị tốt cho mình .Ngày nào cảm thấy không thể làm việc trong ngành y nữa thì lặng lẽ ra đi ...đơn giản vậy thôi

Tui mơ ước đến một nền y khoa và một xã hội, khi mà xảy ra 1 tai nạn, hay một biến cố nào đó trong điều trị do nguyên nhân khách quan hay chủ quan do chuyên môn của bác sĩ thì những case đó nên được xử trí 1 cách thấu tình đạt  lý. Thấu tình là cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân; đạt lý là để y giới  thấy cái sai  để sửa, rút ra những cái sai sót để tránh sai sót cho những bệnh nhân khác

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

tản mạn

đọc bài viết  Đào tạo tiến sĩ ở Việt Nam: nhận thức và chất lượng trên site  http://sgtt.com.vn/Khoa-giao/176157/Ky-1-Dan-khong-trong-quoc-te-khong-cong-nhan.html  , làm mình nhớ đến một đoạn hội thoại ở bệnh viện giữa bác sĩ đi học và bác sĩ bệnh viện ^^

bs bv : em đi học là để hợp thức hóa bằng cấp củng cố vị trí hay học để có chứng chỉ đi mần ăn , hay để khè bn tui có bằng này bằng nọ

mình : dạ ,em đi học không phải vì lý do đó

bs bv : chứ vì cái gì ( vừa nói vừa cười mỉm )

mình : em đi học để nhận biết đồng nghiệp của mình chém gió ở cấp bậc nào ( cười một cách ngây thơ )

bs bv : im lặng, đứng hình vài giây, quay lại với công việc

sai cục bộ, lỗi hệ thống, nên không quá khó hiểu về chất lượng đào tạo sau đại học ở Việt Nam .
Quan điểm của riêng mình " muốn chứng minh trước hết phải tồn tại ".

Ps : chỉ là nói chuyện vui,hôm đó buồn ngủ quá, thấy bs bv cũng có vẻ căng thẳng, nên đùa với anh đó 1 chút cho không khí dịu xuống , chứ mình đi học là có kiến thức để điều trị tốt cho bệnh nhân ( hiện tại còn nhỏ nên chỉ nghĩ được như vậy ).

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

27/02 lần 1 ^^

27/02 /1987 -27/02/2005 , mình là một người đứng ngoài ngành y, nhưng trái tim và trí óc luôn hướng về Đại học Y Dược , mơ mộng được khoác lên mình áo blouse trắng tinh khôi, ngày đó mỗi lần tan học bên kinh tế , mệt thế nào cũng ráng chạy qua nhìn trường y 1 chút rồi đi về :p.

27/02 /2006 - 27/02/2012 , mình là người trong ngành, nhưng mới chỉ là một hạt nầm chưa nảy [ trải qua 6 năm y khoa và 2 tháng đi làm, nhận thấy nhận định đó đúng ] , hạt nầm được rèn rũa bởi phương pháp đào tạo " chọn lọc tự nhiên " của trường, được nuôi dưỡng bằng sự yêu nghề, nhiệt huyết của Thầy Cô , được té ngã trên những tấm đệm...nên y khoa lúc đó, ngành y lúc đó là cả 1 lý tưởng sống, là cả 1 hoài bão, là hàng triệu những mơ ước ,và hàng tỷ cái nhìn ảo mộng về ngành nghề mình đang theo đuổi ., mơ ước trở thành một bác sĩ có nhiều học vị , có thể chữa được những bệnh nan y, mơ ước xây dựng 1 nền y học cộng đồng , mơ ước xây dựng một môi trường học tập cho sv và những bác sĩ còn non tay nghề...đi đến đâu cũng chỉ có mơ và ước :D

27/02/2013 :

1. Hạt nầm [ - nó ] đã nứt vỏ, đã đủ tiêu chuẩn bước ra khỏi trường, bước vào mảnh đất khắt nghiệt hơn là đời và nghề .2 tháng 10 ngày đi làm, từng thực tế diễn ra trước mắt, có những điều đập nát không một chút thương tiếc những mơ ước, những ảo mộng của nó ; có những điều là minh chứng rõ ràng cho những lời giảng viên từng giảng dạy về y đức , về lâm sàng ; có những điều làm nó trăn trở mãi nó có chọn sai nghề hay nó sẽ trở thành loại bác sĩ gì hay cái gì trong y giới >.< ....khi đó chỉ còn một mơ ước giản dị :  là làm tròn trách nhiệm của người Thầy thuốc, không cần danh hiệu, chức tước, sống 1 cuộc sống đơn giản, không cần bệnh nhân hiểu, thông cảm hay khen tặng gì hết á, chỉ cần không hổ thẹn với lương tâm khi hành nghề là đủ rồi.




Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Chuyện ngành y [ tập 4 ]


Thương người áo trắng blouse
Tuy ngồi trong mát nhưng tù lưng chân
Tám tiếng căng thẳng tiếp dân
Toàn là người bệnh, mặt nhăn buồn phiền
Bác sĩ hỏi khám ân cần
Làm bao buồn phiền biến tan
Thương người áo trắng blouse
Một lòng tận tụy tận tâm với nghề .

Bài thơ trên là của BN làm tặng mình ^^ .


Mỗi lần đọc lại tự cười chính mình, vì mình tự thấy mình chưa giống với những gì Bn mô tả.
Mỗi lần đọc lại thấy vui vui, niềm vui nho nhỏ nhưng hạnh phúc lớn lao, vui vì tình cảm chân thành của Bn dành cho Bs .

2 tháng đi làm có lẽ điều mình nhận được không phải là đồng lương 3 cọc 3 đồng ,mà chính là những kiến thức nhỏ nhặt cơ bản nhất mà Bn dạy cho mình, là tình cảm của Bn dành cho mình .




http://mp3.zing.vn/bai-hat/Ao-Trang-Thien-Than-Bao-Yen/ZWZ9Z7C0.html , mình không dám chắc mình sẽ là 1 thiên thần, nhưng cố gắng không bao giờ để mình trở thành bạn của thần chết :)

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Chuyện ngành y ( tập 2 )



Điều trị .....

…bs trẻ mới ra trường ( phải chi mới ra đi làm liền kiến thức còn nhớ, tớ đi phiêu bạt một thời gian rồi mới đi làm, đúng nghĩa là tay không vũ khí không giáp đi đánh giặc )

Có những bệnh đã chẩn đoán đúng ,nhưng khi đặt bút xuống kê toa , chưa có kinh nghiệm, nên điều trị theo phác đồ, nhưng vẫn luôn bị chùn lại , trong đầu có hàng loạt câu hỏi, cho thuốc đủ liều lượng ?  phối hợp thuốc như vậy là đúng hay sai, có khi nào mình điều trị quá tay.


Đơn giản là ,phác đồ là phác đồ, mình điều trị trên bệnh nhân cụ thể .

Nghĩ ra được cái toa rồi lại tự hỏi : đã rà soát đủ các chống chỉ định  ( tuyệt đối, tương đối ) của thuốc trên BN chưa ? ( cái này là đau đầu nhất nè )


Bn nam 50 tuổi, mập phì, hút thuốc lá nhiều ( bỏ thuốc được 3 năm ) ,đến khám vì lý do đau ngực, qua bệnh sử và khám,được chẩn đoán là đau dây thần kinh liên sườn .
Bs X : Celecoxib,giãn cơ , PPI, MgB6 /Kobala/Canxi.

Mình thay Celecoxib bằng Dicofenac ,và lý giải Celecoxib gây đột quỵ trên những Bn có yếu tố nguy cơ bệnh tim mạch/ bệnh tim mạch, ECG cả sếp và mình đọc không ghi nhận bất thường, nhưng 1 cái ECG đâu đủ loại trừ bn kh có mạch vành , bn này có YTNC của bệnh lý tim mạch mà ( tuổi và tổng trạng, thói quen sống ) vào viện với lý do đau ngực

Mỗi người có một quan điểm về điều trị, mình không chê bai hay phán xét, nhưng có những vấn đề nên tránh trong điều trị, khi mà những điều đó đã được ghi trong sách ,đã được duyệt qua hội đồng y khoa. Thực trạng  ở bv mình làm, bác sĩ lười đọc sách lắm và đa số bác sĩ ở đó họ làm việc với tinh thần “ bệnh nhẹ điều trị sao cũng được “ [ mình thấy ghê tởm với tinh thần làm việc này ].

Mình có phải là đứa háo thắng và ngạo mạn khi nói như vậy hay chỉ là hơi thẳng tính, và thấy gì bất thường thì mình phơi bày ra ]

Từ ngày đi làm, phải vác về 2 cuốn sách “ Dược động lực học “ và “ Dược lý lâm sàng “ cày mỗi buổi tối  [ đó là lý do vì sao tui thành gấu trúc ] .

BN là Thầy của bác sĩ -  đúng trên mọi phương diện, kể cả điều trị ^^.

Amlodipine và Felodipine cùng thuộc nhóm ức chế canxi, nhưng BN thấy dễ chịu với Amlo khi sử dụng hơn là Felo….


Ngày hôm đó,kho thuốc bệnh viện  hết Amlodipine


BN A, mình khởi phát điều trị sau khi khuyên Bn thay đổi lối sống ( đúng là mới ra trường làm bài bản y như Thầy Cô mình dạy ), bn lớn tuổi, nên mình chọn ức chế canxi, và cho bn Felo uống 10 ngày tái khám, bn quay lại than là uống thuốc vào thấy mệt nhiều hơn, lúc trước HA lên chỉ nhức đầu, bây giờ thấy rất mệt, khó chịu trong người -à tui lúc đó suy nghĩ có khi nào do tác dụng phụ của thuốc , đang nghĩ thì bn đưa ra vỉ amlo nói là , hôm đó uống xong thấy mệt ,  2 ngày sau ,mệt quá, chịu không nổi, đem ra tiệm thuốc hỏi, cô dược sĩ đổi qua amlo, bác ấy uống vào dễ chịu


BN điều trị THA ở phòng khám của bv 01 năm nay, Bn lấy thuốc và tái khám định kì, hôm đó bv hết amlo , mình đổi qua felo , tháng sau bn quay lại, thấy thuốc mới chỉ hết vài viên, Bn nói uống vào thấy người mệt,chóng mặt ,nặng ngực, tự động ngưng felo và mua amlo uống theo toa cũ …mình đã gặp rất nhiều bn như vậy khi dung Felo


mình rất thắc mắc ,không hiểu tại sao cùng một nhóc ức chế canxi, lại có sự khác biệt như vậy ,em xem lại sách ghi nhận có 2 điều khác :


nồng độ thuốc có trong huyết tương sau khi uống thuốc

1. Felo gắn với protein huyết tương > 99%
2. Amlo gắn với protein huyết tương > 90 % 


Nhìn trên đường biểu diễn liều lượng - hiệu dụng của thuốc 

1. Felo như các thuốc ức chế canxi khác ,đó là đường tuyến tính , hiệu quả hạ áp phụ thuộc vào nồng độ thuốc .
2. Amlo thì khác, đáp ứng theo mô hình xoắn : sau khi hấp thu, tác dụng hạ áp còn yếu, nhưng sẽ tăng dần đến tối đa trong khi nồng độ huyết tương đã giảm .

từ đó mình suy luận là : tac dung của felo nhanh và mạnh tức thì, làm giãn mạch nhanh và mạnh, gây hạ huyết áp nhanh, phản xạ tăng nhịp tim, nên một số bn có cảm giác mệt nặng ngực khi uống Felo. Còn Amlo tác dụng yếu hơn ban đầu, nen không gây ha ap quá nhanh, kh gây ra những tc như Felo gây ra trên bn, nhưng tác dụng hạ áp kéo dài, nên HA của bn ổn định cả ngày, nên Bn thấy dễ chịu

Không biết suy luận của mình có phù hợp hay không ? có logic hay không ?


Nhưng để biết thắc mắc, để có suy luận ,là nhờ có BN ^^, chính sự phản ánh của BN về hiệu quả điều trị là cách tốt nhất, nhanh nhất để bạn nhận ra những chỗ khuyết trong kiến thức ,để bù đắp


Những tháng ngày làm việc tại Bv Đa Khoa Biên Hòa .
Ps : ở Biên Hòa có bv Đa Khoa Tỉnh Đông Nai là bv đa khoa tỉnh, và bv Đa Khoa Biên Hòa là bv đa khoa của thành phố bv nhỏ xíu ah cả về hạ tầng cơ sở và chuyên môn.

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Chuyện ngành y [ tập 1 ]

Những ngày đầu tiên ...

Được va chạm với những điều mà trong sách vở không có ghi chép, va chạm với vô số điều Thầy Cô chưa bao giờ đề cập đến.

Ngày đầu tiên ở vào vị trí mà với mình rất là thiêng liêng và đầy trách nhiệm - bác sĩ điều trị , chẩn đoán được mà không biết kê toa thuốc -  biết bệnh đó cần điều trị nhóm thuốc nào, nhưng không kê được toa vì không nắm được danh mục thuốc bảo hiểm trong bệnh viện,và không biết bv dùng những nhóm thuốc nào , đến lúc biết dùng thuốc gì lại không biết tên biệt dược .

 Lúng túng đến mức không thể diễn đạt bằng từ ngữ nào cho chính xác, vậy mà thời điểm đó không có Thầy Cô, bạn bè hay một anh chị bs nào bên cạnh mình >.< ...những ngày đó thật khủng khiếp - BN nhìn bác sĩ với ánh mắt nghi ngại vì thấy bs còn quá trẻ và có vẻ lúng túng ( mặc dù đã cố gắng hết sức tỏ vẻ bề ngoài đầy tự tin ) - bản thân bs lo sợ mình sẽ tạo ra nghiệp chướng vì làm ảnh hưởng đến sức khỏe của Bn nếu như sự chẩn đoán và điều trị của mình sai - stress nặng sau tuần đầu tiên đi làm

Lờ mờ hiểu thế nào là 2 chữ " chẩn đoán "....

Những ngày sau ,khi quen dần với công việc, ra sức đọc sách hàng đêm , không còn lúng túng khi gặp BN, không còn cảm thấy căng thẳng, có cảm giác mình đang tập đối diện với những thử thách và những điều mới lạ, không bệnh nhân nào giống bệnh nhân nào,  cũng là một chẩn đoán nhưng cách thức đi đến chẩn đoán đó trên mỗi BN là rất rất khác nhau ....không biết có gì  sai trái không , khi mình xem  chẩn đoán là cái đích phải đến và hành trình chẩn đoán như là một cuộc du ngoạn khám phá...để không thấy sự nhàm chán trong công việc, để cái đầu của mình luôn làm việc trong thế chủ động ,năng động nhất có thể [  nhưng chưa bao giờ mình xem việc khám chữa bệnh là trò chơi ] , còn điều trị là nghệ thuật kiểm soát, quản lý và kết thúc cái đích đến đó :) .

Lấy một ví dụ để minh họa,  lý do khám bệnh là " choáng "

Chẳng hiểu sao chỗ phòng khám mình làm, có rất nhiều BN đến khám và nói lý do là " tôi bị choáng "
....chuyện thú vị sau đó là làm sao để nhận biết ra chữ " choáng " đó có ý nghĩa gì  và BN thật sự có vấn đề hay không ,hay là đang giả bệnh để vào xin giấy nghỉ :p


[ ngoài lề chút xíu ,cái từ choáng trong dân gian nhiều nghĩa lắm ; choáng = khó chịu ở ngực / chóng mặt/ khó chịu ở đầu / histeria/ giận dữ / xỉu ( mấy cái nghĩa này khai thác được từ bn, khi yêu cầu bn mô tả cảm giác " choáng " của họ ].

Gặp một bn nữ trẻ [ nhớ là nhỏ tuổi hơn mình ] làm nhân viên văn phòng , bạn ấy đến khám bệnh với lý do là choáng , có người dìu vào phòng khám, làm thấy ghê lắm, mượn cả xe lăn để ngồi ,nhìn gương mặt rất bơ phờ, nhìn gương mặt xanh xao [ suy nghĩ  có cái gì đó không đúng ] 

kiểm tra huyết áp thấy trong giới hạn bình thường

bs : chị nói bs nghe xem, chị chóng mặt như thế nào ?

bn :  là chóng mặt chứ là sao nữa (  nói vậy bs bó tay :))  )

bs " mớm cung " cho BN luôn , đặt câu hỏi đóng :  chị có thấy choáng váng ? có thấy xây xẩm ? có thấy mọi vật xung quanh xoay tròn ? có thấy chao đảo? có thấy mình như đang lướt sóng ?....   

bn trả lời " có " với tất cả câu hỏi  ,và

bn :  đó ,tui chóng mặt như vậy đó ( bn nói với trạng thái gắt gỏng )

 cuối cùng bs bực quá hỏi " hiện tại chị có đang chóng mặt không ? 
bn : có " ,

bs :  uh, có, có mà bs thấy chị ngồi tỉnh bơ, lúc bs hỏi, thấy tay chị còn lướt trên màn hình iphone , chóng mặt như vậy bs cũng muốn chóng mặt " =)) ( bs này bá đạo quá ) 

...sau một hồi vặn vẹo, em ấy nói là, em ấy không bệnh ,muốn vào xin giấy nghỉ nên giả bệnh, bs chẩn đoán bệnh gì cũng được, rồi cho cái giấy nghỉ [ lúc đó thấy buồn cho vận mệnh đất nước =)) ]

Gặp một cụ bà 80 tuổi , điều trị THA và ĐTĐ 5 năm tại bv A , bà cụ vào thăm con cháu, mấy hôm vào chơi thấy mệt mỏi trong người, choáng váng .Cháu ngoại cở Bà đi khám, bà tự đi lên pk để gặp bs, bà đến khám với lý do là " dạo gần đây thấy choáng " [ ngoài lề chút xíu ,cái từ choáng trong dân gian nhiều nghĩa lắm ; choáng = khó chịu ở ngực / chóng mặt/ khó chịu ở đầu / histeria/ giận dữ / xỉu ( mấy cái nghĩa này khai thác được từ bn, khi yêu cầu bn mô tả cảm giác " choáng " của họ.

bn : bà hay bị choáng
bs  vẻ mặt đơ ra, ngạc nhiên , bn biết choáng là gì ? 
bs : ngoại nói cho bs nghe, ngoại thấy khó chịu ở đâu ?
bn : cái đầu, khó tả lắm,chẳng biết nói thế nào, có lúc như người cõi trên, cảm giác mình đi mà không chạm đất. có lúc tự nhiên thấy mặt mũi tối xầm lại, người như chúi về phía trước, có lúc chân tay bủn rủn, toát cả mồ hôi "
bs : có lúc nào ngoại thấy người chao đảo, mọi vật xung quanh chuyển động  vòng tròn không nữa 
bn : bà cũng không biết nữa, nhưng có lúc thấy như là ngồi trên thuyền đi ra đảo chơi, người cứ lắc đi nhấp nhô

khám lâm sàng chỉ ghi nhận là huyết áp cao và đường huyết đói cao, không ghi nhận dấu thần kinh bệnh lý ( cũng có thể kĩ năng khám mình về thần kinh yếu nên không nhận ra  )

bác sĩ tìm hiểu nguyên nhân của " có lúc...." bà cụ vào chơi với con cháu không biết sinh hoạt thế nào( chế độ ăn uống ), BN tự kiểm tra đường huyết và huyết áp, lên xuống thất thường, BN cụ ngại đi khám bệnh và sợ bs ở đây không cho giống toa thuốc đang uống, nên tự ý chỉnh liều thuốc ......bs nghĩ tình trạng của bà cụ có thể do bị tụt huyết áp, hạ đường huyết do thuốc điều trị, nên điều chỉnh lại cách uống thuốc của bn, cho bn một toa thuốc điều trị THA và ĐTĐ theo toa cũ, nhưng thay đổi hút xíu, để bn uống trong thời gian ở chơi với con cháu, dặn dò BN tái khám ở bs đang điều trị cho BN, nhưng trước khi cho toa thuốc,  vẫn chưa loại trừ trường hợp TMMMN diễn tiến chậm hoặc bệnh lý bên nội thần kinh, cũng cho về bv tỉnh khám ở chuyên khoa Nội thần kinh, bs ở bv tỉnh kết luận rối loạn tuần hoàn não, cho thuốc điều trị triệu chứng .


Lúc đó mới thấm cái câu  mà Thầy từng nói  " việc điều trị thì không quá khó với 1 bs , vì bây giờ đã có phác đồ diều trị cụ thể, thuốc men đầy đủ, sách vở hướng dẫn về thuốc về cách điều trị cũng có rất nhiều, cái khó là làm sao điều trị cho hiệu quả, và cái khó nhất đối với bác sĩ là làm sao chẩn đoán đúng bệnh "

...........................................................


Ps : tuần nào mình cũng cắn rứt lương tâm vì để sót bệnh , sót vấn đề của bệnh nhân.

Những tháng ngày làm việc tại Bv Đa Khoa Biên Hòa .


Ps : ở Biên Hòa có bv Đa Khoa Tỉnh Đông Nai là bv đa khoa tỉnh, và bv Đa Khoa Biên Hòa là bv đa khoa của thành phố bv nhỏ xíu ah cả về hạ tầng cơ sở và chuyên môn.